tháng sáu 2014
Akulaku Android Anh dep Anh khao than Art Group AUDIORECORDER Bệnh tình dục Biện pháp tránh thai Blog gioi tinh Blogger Bói toán Bộ phận sinh dục nam Bộ phận sinh dục nữ Cách làm tình Cau chuyen hon nhan Cau chuyen tinh yeu Con gái Cover Công Nghệ Cuộc sống Dac san vung mien Dep plus Dinh dưỡng cho tình yêu Doc truyen Du lịch Dương vật Dương vật đàn ông đi chơi Điểm G Điệp sơn EDM ELECTRA JAILBREAK Eva -Adam Facebook Free Acc ghi âm cuộc gọi gia đình Giá rẻ hạnh phúc Hỏi đáp Hôn Nhân Hướng dẫn làm tình IOS iPhone Jailbreak Kama sutra Kamasutra video Khởi Nghiệp kích thước Kien thuc tinh duc gioi tinh Kiến thức kinh nghiê kinh nghiệm Kỹ năng cho nam giới Kỹ năng cho nữ giới Làm tình lâu Màng trinh Mastercard MMO Mon an tot cho suc khoe tinh duc Mon ngon Mon ngon moi ngay Nghe thuat yeu Nghệ thuật làm tình Nghệ thuật quan hệ tình dục người lạ nha trang Nhạc Vàng Nude Art Oral sex Phong thuy phú yên Premium PSD quan hệ bằng miệng Quan hệ tình dục QUAN NIỆM CUỘC SỐNG Remix Ringtone SAMSUNG Shunga Suc khoe Suc khoe ba bau Suc khoe tinh duc Sức khỏe Sức khỏe giới tính Sức khỏe tình dục nam Sức khỏe tình dục nữ Tâm Sự Template thái lan The thao khoe dep thời gian Thủ dâm Thư giãn thương Tiếu Lâm Tin hot Tin hót 24h Tin tình dục Tình Bạn Tình dục Tinh duc nam Tinh duc nu Tinh yeu Tình yêu Truyện Ngắn Tu the quan he tinh duc Tu van suc khoe Tuổi dậy thì Tư thế quan hệ TWEAK Video VPN xinh đẹp Yoga và tình dục

Từng giọt nước mắt mẹ rơi nóng hổi, mẹ ôm nó thật chặt mẹ muốn xin lỗi nó thật nhiều. Nó vẫn run lên trong lòng mẹ, nhưng hình như môi nó mỉm cười.
***
Mùa đông những cơn gió lạnh đang gào thét, rít mạnh trên những cao nguyên đất đỏ bazan. Ở nơi đâymùa hè nắng gay gắt như muốn làm mọi thứ bốc cháy, mùa đông thì lạnh thấu xương cùng những cơn gió giữ dội. Thằng bé cố kéo cao cổ áo thêm một chút cho bớt lạnh. Nó lần mò đám lá khô dưới những gốc cây cà phê, để tìm những quả cà phê còn xót lại của vụ thu hoạch rụng xuống lẫn vào đám lá khô. Hôm nay được ít quá, ngày nào cũng có người đi mót nên cũng chẳng còn được bao nhiêu. Trời tối dần gió càng rít mạnh hơn, nó muốn tìm thêm nhưng cũng chẳng nhìn thấy gì nữa, những người đi mót cà phê cũng đã về hết. Nó quay đầu bước về nhà thế nào nó cũng bị mắng.
 Sao hôm nay được ít thế này? Mày lại trốn đi chơi rồi hả!
- Không ạ! Con không có, hết mùa nhặt cà phê rồi mà mẹ!
Chát! Mẹ nó đưa tay tát nó một cái nổ đom đóm mắt , dúi đầu nó xuống.
- Tý tuổi đầu ranh con mà nói dối, sai không nhận lại còn cãi. Hôm nay nhịn cơm cho nhớ, mang giỏ cất xuống nhà ngang!
Nó lủi thủi xuống dưới nhà, nó ngồi co ro dưới hiên . Nó chẳng hiểu sao bị mẹ đối xử như vậy, nó nói thật mà nó rất chăm từ sáng đến trưa cũng chẳng kịp ăn cơm. Gió rít mạnh như vậy, trời lạnh như vậy nhưng nó cũng không dám nghỉ. Chân tay tím tái đi vì lạnh, nó ôm con Ki sát vào người cho bớt lạnh. Ki vốn là một con chó tây rất khôn, lông trắng dài , Ki luôn luôn quấn quýt với nó không rời.
- Ki à! Hôm nay tao cố gắng lắm, nhưng tao cũng chẳng nhặt được nhiều . Bây giờ cuối mùa hết rồi tao nói nhưng mẹ chẳng tin ! hôm nay ngày mấy nhỉ ? Rét lâu thế này rồi chắc chị Linh với em Thắng sắp về nhỉ tết rồi nhỉ!
Con chó như hiểu lời nó, ngước lên rồi liếm vào má nó. Nếu không có Ki chắc nó cũng chẳng biết phải nói với ai cho đỡ buồn nữa, nó quý Ki lắm, Ki là bạn nó.
- Chắc Ki cũng nhớ chị Linh với em Thắng nhỉ ? Tao cũng thế!
Trong cả một năm nó thích nhất là tết với nghỉ hè. Không phải vì nó được nghỉ học , nó có được đi học đâu thế nên ngày nào nó chẳng nghỉ. Không phải vì được ăn nhiều thứ và được ăn no, mà vì chị với em nó về. Nó được chơi với chị nó em nó , thế là vui rồi , như thế còn thích hơn là được ăn no. Những ngày đó vui lắm , đi đâu cả ba đứa cũng đi với nhau, mà cả Ki nữa. Nó lại càng nhớ chị và em nó.
- Thằng Quốc đâu vào đây tao bảo!
Tiếng mâm bát dọn dẹp, hình như mẹ nó gọi nó cho vào ăn cơm . Nhắc đến mới nhớ nó đói, từ sáng đến giờ nó vẫn chưa được ăn cơm. Nó buông con Ki ra , vui vẻ đứng dậy chạy nhanh vào nhà.
- Dạ!
- Bưng ra cho con ki nó ăn, cho mày nhịn một bữa cũng không chết được cho chừa cái tội nói dối, nuôi loại như mày tốn cơm!
Mặt nó đang tươi tỉnh , nghe thấy vậy tối sầm lại . Nó lững thững bưng chậu cơm ra ngoài đặt xuống. Hình như mẹ yêu con Ki hơn cả nó thì phải.
Mẹ nó đối xử với nó trước đây cũng đâu có tệ như vậy, nhưng từ khi bố nó mất, mẹ nó chuyển từ Đà Nẵng vào đây làm vườn cà phê. Nó vốn không phải con đẻ của mẹ nó, là đứa con rơi mẹ nó nhặt được từ lúc nó còn nhỏ nên nó cứ nghĩ mẹ là mẹ của nó.
Kể thằng bé cũng ngoan, chịu khó nghe lời dù mẹ đánh mắng thế nào cũng không ngỗ ngược cãi lại. Chị với em nó được gửi lên thành phố học, chỉ có nó phải ở nhà phụ mẹ làm cà phê.
Con Ki nhổm dậy, vẫy đuôi chạy đến chậu cơm ăn. Ki đang ăn , lại ngửng đầu lên, hình như nó cũng biết chủ nó cũng đói chưa được ăn cơm. Ki không ăn nữa chạy đến chỗ nó, rúc đầu vào lòng nó.
- Ki thương tao hả? Thôi mày ra ăn đi , tý nữa thể nào mẹ cũng cho tao ăn thôi!
Nó xoa đầu con chó, rồi đứng dậy bưng chậu cơm đặt trước mặt con chó.
- Này mày ăn đi !
Con Ki nhìn nó.
Ọc...Ọc . Tiếng dạ dày nó sôi lên, đói quá từ sáng đến giờ nó vẫn chưa được ăn gì, trời lại lạnh nữa nên cái đói nên cái đói lại càng rõ hơn. Nó ngồi xuống ôm cái bụng đang biểu tình, đã đói nhìn thấy đồ ăn trước mặt lại càng đói hơn. Nó quay đầu đi.
- Ki! Mày ăn đi không tao ăn hết đấy!
Nhưng nó rất đói, hay là... nhưng không , nó không thể làm thế được , mẹ biết mẹ sẽ mắng nó , có khi còn cho nó nhịn ăn vài ngày cũng nên. Nhưng mà nó đói lắm hoa hết cả mắt rồi, thôi kệ vậy, nó nhìn quanh không thấy mẹ nó đâu.
- Ki tao ăn vói mày nhé!
Nó bốc một nắm cơm cho lên mồm ăn vội, rồi lại miếng nữa. Cơm khi đói dù cơm thừa cũng thật ngon, Ki vẫy đuôi cùng ăn với nó. Thế là một chậu cơm thừa , chủ một miếng chó một miếng.
Hôm nay trời lại mưa to, lạnh lắm mẹ nó lại còn bị ốm nữa. Trời lạnh như vậy mà trán mẹ nó rất nóng, nó sợ lắm hình như mẹ nó rất mệt thì phải. Nó nhớ lần trước em Thắng cũng nóng như thế này, chị Linh bảo nó nếu ốm phải uống thuốc , nếu không uống thuốc có thể bị chết. Nó sợ lắm, nó không muốn mẹ chết, dù mẹ hay đánh nó mắng nó nhưng nó vẫn yêu mẹ nó lắm. Nó tìm nhưng không thấy thuốc đâu cả, nó sẽ đi mua. Trời tối quá, con đường từ vườn cà phê đến thị xã rất xa, nhưng nó không sợ nó phải đi mua thuốc cho mẹ. Mưa làm cho con đường đất đỏ khó đi, nó trượt ngã nhưng rồi nó lại đứng dậy, nó phải nhanh đi mua thuốc cho mẹ. Từng đợt nước mưa cứ tạt vào người nó làm nó cay mắt, lạnh thấu xương. Nó cố đi thật nhanh, mẹ đang chờ nó. Mãi cuối cùng nó cũng đến được cửa hàng thuốc trong thị xã, trời đã khuya rồi mưa to người ta đã đóng cửa. Nó đập cửa gọi.
- Cô ơi! Cô ơi!
Mưa ở ngoài vẫn rất lớn, trong cửa hàng thuốc ánh đèn được bật sáng. Thấy ánh đèm mắt nó sáng lên gấp gáp.
- Cô ơi ! mẹ cháu nóng quá!
Chủ cửa hàng thuốc mở cửa thấy thằng bé vội nói:
- Cháu đứngvào đây mưa to lắm!
- Cô ơi mẹ cháu nóng quá! Cô bán cho cháu thuốc đi cô! Cô ơi nhanh lên!
- Mẹ cháu bị sốt rồi bây giờ cô đưa cháu thuốc cháu về cho mẹ ăn chút cháo hoặc cái gì đó rồi uống hai viên thuốc hạ sốt này. Nếu không đỡ mà vẫn nóng thì cháu phải gọi ai đó gần nhà đưa mẹ cháu đến trạm y tế xã ngay rõ chưa?
- Dạ!
Thằng bé cầm gói thuốc bọc trong túi ni lông ôm chặt vào lòng cho khỏi ướt, nó chạy nhanh trong cơn mưa. Bây giờ mà đi đường khe đá sẽ nhanh hơn nhưng rất nguy hiểm, trời tối lại mưa rất to nữa rất dễ ngã xuống khe. Nó không sợ, nó phải mang thuốc về cho mẹ. Mưa làm cho mọi thứ mờ mịt hơn, nó cố gắng bước thật nhanh.
Oạch!
Nó trượt chân ngã, những hòn đá làm trầy người nó. Đau quá! Nước mưa làm máu nó chảy nhiều hơn, nó cố đứng dậy . Cuối cùng nó cũng về đến nhà , nó lạnh lắm mấy vết rách cũng chẳng còn thấy đau nữa vì nó rất lạnh. Mắt nó muốn nhắm lại, chân không muốn bước nữa. Nhưng mẹ nó phải uống thuốc, nó đặt tay lên trán mẹ nó vẫn rất nóng. Bát cháo trên bàn đã nguội , mẹ nó vẫn chưa ăn. Nó nhớ cô bán thuốc bảo phải cho mẹ nó ăn mới được uống thuốc, nó cố gọi mẹ nó dậy . Hình như mẹ nó rất mệt , mở mắt ra nhìn nó thôi nước mắt mẹ nó chảy ra. Nó xúc một thìa cháo đưa lên miệng cho mẹ, nhưng mẹ nó lắc đầu.
- Mẹ ơi ! Mẹ phải ăn thì mới uống thuốc được, con sợ lắm , mẹ ơi mẹ ăn một miếng thôi !
Nước mắt nó cứ thi nhau chảy xuống , nó sợ lắm, mẹ nó không ăn thì làm sao có thể uống thuốc. Nhìn nó mẹ nó cũng cố miệng ăn hai thìa cháo. Nó vội đi lấy nước để mẹ uống thuốc, cái chân đau của nó vì ngã lúc mua thuốc. Đau quá , nó vấp ngã, cái cốc nước vỡ tan, mảnh vỡ cứa vào tay nó. Mặc kệ nó đứng dậy đi lấy cốc khác, mẹ nó uống thuốc rồi , nhưng nó vẫn sợ lắm , sợ mẹ nó không khỏi thì sao. Nó kéo chiếc chăn bông đắp cao lên một chút cho mẹ bớt lạnh . Nó thấy nhức đầu , mọi thứ chao đảo , người nó hình như rất lạnh , lại còn đau nữa. Chân cũng đau, tay cũng đau, nhưng đầu nó đau hơn nữa. Nó ngã xuống.
Mẹ nó uống thuốc ngủ một lúc thấy đỡ mệt hơn, nhưng vẫn rất mệt. Hình như lúc đau ốm làm con người ta mềm lòng hơn thì phải, mẹ nó thấy mình hình như đối xử hơi nghiệt ngã với nó. Nó vẫn còn rất nhỏ đối xử với nó như vậy nhưng khi mình ốm , nó vẫn lo lắng chăm sóc cho mình khi ốm. Mẹ nó đưa mắt nhìn quanh phòng nhưng không thấy nó đâu, chẳng biết nó chạy đi đâu nữa. Mẹ nó muốn uống nước , với tay lấy cốc nước để trên bàn nhưng hết nước. Cố ngồi dậy đi lấy nước, thì mẹ nó thấy nó đang nằm dưới sàn nhà, môi tím lại. Nó bị sao vậy , mẹ nó vội xuống giường đỡ nó lên, quần áo nó ướt sũng người nó rất lạnh. Vội bế nó lên giường , mở tủ lấy bộ quần áo khô thay cho nó. Tìm mãi nhưng chỉ thấy vài chiếc áo mỏng manh, mẹ nó sững người. Hình như rất lâu chưa mua cho nó quần áo mới , lạnh như vậy, mẹ nó vội lấy quần áo của Thắng thay cho nó. Nó rất lạnh nhìn những vết thương mẹ nó bật khóc, những vết thương này là vì nó vội đi mua thuốc mà ra. Nó run lên từng hồi vì lạnh, không hiểu sao mẹ ôm nó vào lòng. Đã rất lâu rồi nó không được mẹ ôm vào lòng như vậy . Mà hình như mẹ chưa ôm nó bao giờ mẹ chỉ ôm chị Linh với em Thắng thôi.
- Chị Linh ơi ! Bao giờ chị về chơi tết cả em Thắng nữa. Em nhớ chị với thắng lắm, em ở nhà mẹ không đánh ,không mắng em đâu. Mẹ yêu em chị nhỉ, mẹ đẻ ra em với chị với em Thắng mà!
Ừ! Đúng rồi nó là con mình mà sao mình đối xử vối nó như vậy!
Mẹ cũng không biết sao mình làm như vậy, mẹ đã nuôi nó từ tấm bé bằng dòng sữa của mình mà. Từng giọt nước mắt mẹ rơi nóng hổi, mẹ ôm nó thật chặt mẹ muốn xin lỗi nó thật nhiều. Nó vẫn run lên trong lòng mẹ, nhưng hình như môi nó mỉm cười. Nó có cảm giác được mẹ ôm trong lòng, ngoài trời mưa vẫn nặng hạt dữ dộ , như muốn rửa trôi tất cả. Mẹ nó thiếp đi nhưng vẫn ôm chặt nó trong lòng, khi tỉnh dậy mẹ muốn hôm nay nấu cơm cho nó ăn. Mẹ muốn nấu cho nó thứ nó thích ăn nhất , nhưng mẹ cũng chẳng biết nó thích ăn gì. Chuyện nói ra chẳng ai tin , mẹ không biết con mình thích ăn gì. Mẹ nó thấy mình hình như đã đối xử vói nó quá tệ, từ giờ trở đi sẽ khác mẹ nó tự bảo vói lòng mình như vậy.
Quốc ! Quốc! Dậy đi con muốn ăn gì hôm nay mẹ nấu cho!
Nhưng có gì đó không ổn, nó không trả lời, gương mặt nó trắng bệch. Nó đã đi đi đến một nơi rất xa, nưng gương mặt nó hình như hơi mỉm cười. Vì nó có cảm giác được mẹ ôm vào trong lòng.


Người ta ghen bởi vì người ta yêu! Đừng yêu nhiều quá mà trở nên cuồng ghen!
***
"Anh dạo này khỏe không? Công việc có tốt không? Em đang buồn quá. Giá mà ngày đó...thì giờ em không cô đơn như thế này..."
Vô tình vợ đọc được một tin nhắn trong inbox điện thoại của chồng mà đã từ rất lâu anh vẫn còn giữ. Tò mò vợ lật mở từng dòng inbox khác của chồng...Rồi lại mở Sent item mà chẳng có cái tin nào nhắn lại. Tất cả chỉ là một box trống trơn. Vợ ngồi thừ ra rồi cứ thế nghĩ miên man. Chẳng biết chồng nhắn lại những gì với cô ấy? Hai người vẫn còn qua lại với nhau? Tin nhắn của chồng chắc phải mùi mẫn lắm?...Càng nghĩ vợ lại càng muốn biết sự thật đằng sau tin nhắn đó...
Chồng đi làm về vứt chiếc cặp đến phịch một cái xuống bàn rồi chẳng kịp thay quần áo đã nhảy bổ vào vợ mà ôm ấp, hôn hít. Vợ đẩy mạnh chồng ra như kiểu anh mắc một chứng bệnh rất dễ lây nhiễm. Chồng lấy làm lạ lắm bởi ngày nào đi làm về chả ôm hôn vợ như thế. Mọi hôm vợ thích được như thế lắm mà.
Chồng tần ngần, chẳng hiểu chuyện gì đành đi thay bộ đồ ở nhà cho xong. Lát sau nhăn nhở như kiểu làm lành gợi chuyện.
- Vợ ơi, hôm nay đi làm vội quá nên anh quên cả điện thoại ở nhà. Không có nó bên mình cứ thấy như thiếu thiếu cái gì ấy vợ ạ.
- ...
- Ơ, vợ làm sao thế?
- Chẳng sao.
- Không sao mà "cự tuyệt" người ta thế à?
- Không thích.
Chồng tiến lại đưa tay sờ lên trán vợ:
- Trán mát. Không có dấu hiệu của bệnh lý. Lạ thật.
- Ừ đấy. Đang có cái bệnh sắp chết đây.
- Ơ, sao vợ lại "Ừ"? Phải "Vâng" với anh chứ!
- Đúng là thời công nghệ, không có điện thoại cứ thấy buồn buồn, lo lo làm sao ý vợ ạ.
- Lo "có người" nhắn tin mà không đến được hả? Giờ tôi mới biết đó.
- Vợ làm sao đấy? Nói chồng nghe xem nào?
- "Vip boy" là ai?
Chồng như chợt hiểu ra điều gì liền cầm vội cái điện thoại...
Vợ tiếp lời:
- Chột dả hả?
- ...
- Lưu là "Vip boy" cơ đấy.
- ...
- Người yêu cũ thì lưu là người yêu cũ hay tên Hoa, Mận, Đào cho rồi lại còn "vip boy" chứ?
- ...
Vợ giận từ đó. Cho đến mấy hôm sau vẫn vậy, vẫn mặt nặng mày nhẹ và nói chấm cha chấm chẳng với chồng. Ngôn từ nào phát ra cũng cứ như con ong chúa giơ vòi trực sẵn như thể muốn trích đốt ngay đối phương của mình ấy.
Rồi những ngày tiếp nữa. Vợ chính thức chiến tranh lạnh với chồng. Vợ chẳng nói năng gì. Chỉ làm và làm. Chồng có gặng hỏi vợ cũng chẳng nói nửa lời.
Chồng cảm thấy cái gia đình nhỏ của mình sao mà ngột ngạt đến thế. Chồng chưa biết làm cách nào để tháo bung nó ra cho thoáng đãng, cho thoải mái và lấy lại được cái không khí ấm áp như mọi ngày nữa.
Hôm nay, chồng tan sở nhưng chẳng về nhà ngay. Kiếm một quán rượu làm mấy chén. Rủ thằng bạn thân ngồi uống rồi dốc bầu tâm sự.
22h không thấy chồng về. Vợ đi ra đi vào, đứng ngồi chẳng yên. Nhưng lòng tự ái lên cao nên cũng chẳng chịu mở lời trước để gọi điện cho chồng. Bởi lần nào cũng thế, dù đúng dù sai thì chồng vẫn là người làm lành trước tiên...
Đồng hồ điểm tích tắc cũng gần 12h đêm...
Tiếng gõ cửa rầm rầm...Vợ nghe ngóng rồi vội ra mở cửa...
Cái chân gày nhẳng của chồng vắt bên này lại chéo bên kia rồi thỉnh thoảng ợ một cái rõ to. Cái miệng thì lẩm bà lẩm bẩm điều gì đó không rõ. Một tay được anh bạn thân khoác lên vai mình, tay kia chồng khua khoắng loạn xạ ngầu như đang "diễn thuyết"...Trao trả chồng cho vợ, anh bạn thân của chồng bảo "Có gì thì tìm hiểu nguyên nhân trước khi giận hờn chồng nhé. Chưa bao giờ anh thấy nó thế này cả"...
Vợ chỉ "Vầng" một từ khó nhọc rồi cũng chào vội anh bạn...
Chồng vẫn nói léo nhéo, lải nhải cả đêm....
Những phút xao lòng
Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
(Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)
Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng.
(THUẬN HỮU)
Nhìn chồng say, lải nhải cả đêm, vợ cũng chẳng ngủ được. Những muộn phiền bấy lâu giờ như được giải thoát. Cũng chẳng trách được những phút xao lòng ngoài chồng ngoài vợ. Chỉ biết, hiện tại mới là quan trọng. Vợ được yêu thương, thế là đủ. Quá khứ đã qua, lục lại mà làm gì, chỉ làm tổn thương cho nhau mà thôi...Vợ nhắm hờ đôi mắt và không biết mình ngủ tự bao giờ.
Sáng hôm sau, chồng thức dậy thấy ánh nắng chiếu rọi tận giường...Toàn thân chồng mệt mỏi, uể oải...Cũng chẳng nhớ mình về bằng cách nào. Chồng ôm mặt nghĩ ngợi rồi lắc đầu "Chết cha. Kiểu gì nàng ấy cũng tức điên lên cho xem. Hết chuyện này rồi lại đến chuyện khác...quả này giận thiên thu rồi". Anh chẳng dám nghĩ tiếp.
Lê lết làm mấy thủ tục cá nhân rồi lò dò thò cổ ngó ra phòng khách xem nàng ấy đâu. Chẳng thấy vợ đâu chỉ thấy bụng đói meo vì tối qua nôn hết ra rồi còn đâu nữa. Hình như trong bếp có cái gì nong nóng, thơm thơm bốc ra thì phải. Rà soát một lượt các phòng, chắc chắn là vợ đã đi làm, chồng chạy vội vào bếp lần theo mùi thơm quyến rũ đó. Thì ra, vợ đã để sẵn nồi cháo thịt băm rắc tý hành hoa lên đó rồi...Và kèm theo một tờ note bên cạnh.
"Gửi lão chồng...đáng ghét của em,
Anh dậy thì ăn uống đi nhé. Em nấu cháo cho anh để trên bàn đó.
Ăn xong nghỉ ngơi đi nhé. Em gọi điện xin phép Sếp Vinh của anh rồi.
Anh có nhớ hôm qua anh đã nói những gì với em không?
Anh thật là 1 lão chồng ...tồi
1 lão chồng đáng ghét..."
Chồng chẳng hiểu nổi chuyện gì xảy ra. Nên vui hay nên buồn bây giờ? Tối qua mình nói gì mà không nhớ nổi nhỉ? Không biết cô ấy đang giận hay không giận đây? Ăn một mạch hết bát cháo, chồng xuýt xoa tự khen một mình món ngon của vợ rồi chỉnh tề quần áo cưỡi xe phóng thẳng đến cơ quan vợ để hỏi cho "ra nhẽ".
Hai vợ chồng ngồi đối diện trong một quán cà phê gần cơ quan vợ. Mặt chồng căng thẳng hiện rõ những dấu hỏi to đùng trên mặt, nửa nôn nóng, nửa dò xét. Vợ như hiểu được điều đó nên chỉ tủm tỉm cười như muốn trêu ngươi chồng.
Chồng nôn nóng:
- Em nói đi...Hôm qua anh làm gì, anh đã nói gì sai à em?
Vợ vẫn cứ tủm tỉm, đủng đỉnh nhấp ngụm cà fê "hà" một cái rồi mới buông ly xuống trả lời:
- Hôm qua anh say xỉn, anh Tuấn phải đưa về đấy. Có đời thủa nhà ai, cứ cụng tay vợ làm ly mà "rốc" bầu tâm sự.
Chồng thẹn thùng nhưng không thoát khỏi sự tò mò:
- Thế rồi anh nói gì vậy em?
...
- Mày biết không?
- ...
- Vợ chồng tao đang chiến tranh lạnh lâu lâu rồi. Tất cả cũng tại tao làm cho nàng giận.
- ...
- Mày còn nhớ Dung không? Trước kia yêu nhau, không đến được với nhau. Coi nhau như bạn. Nhưng gần đây, cuộc sống gia đình cô ấy có nhiều sóng gió. Bố mẹ cô ấy chia tay, người yêu cô ấy cũng bỏ cô ấy đi theo người khác. Cô ấy buồn, tâm sự với tao. Cô ấy thấy hối hận khi xưa không lấy tao...Tao cũng chỉ động viên cô ấy như một người bạn cũ để mong cô ấy vượt qua được khó khăn.
- ...
- Tao khuyên cô ấy rằng cả tao và cô ấy đều là quá khứ của nhau. Chuyện đã qua rồi không nên nhắc lại. Vả lại, cả hai đều có cuộc sống riêng rồi...
- ...
- Tao biết vợ tao hay ghen nên đã lưu tên Dung là "vip boy" để cô ấy khỏi suy nghĩ và suy diễn. Tao cũng xóa hết tin nhắn của Dung rồi mà không hiểu sao vẫn xót lại cái tin ấy...Hộp thư đầy thì "Delete all" là xong cho nhẹ máy. Thế mà vợ tao lại nghi ngờ tao, cho rằng tao còn qua lại với Dung.
- ...
- Mày có biết không? Thà cô ấy cứ mắng tao, chửi tao, đánh tao hay châm chọc tao còn hơn là cứ im lặng. Tao sợ ánh mắt căm hờn mà cô ấy nhìn tao.
- ...
- Giải thích ư? Tao muốn lắm chứ nhưng tính cô ấy đa nghi nên có nói thế nào cô ấy cũng không tin đâu...
Lần này cô ấy giận tao quá rồi. Làm sao bây giờ?
Đúng là chuyện chẳng có gì mà thành to chuyện...
...
Thì ra, không phải người say nào cũng xấu mà đôi khi người say cũng rất "có duyên" và rất "được việc"... Chỉ một lần này thôi, lần sau sẽ không "có duyên" và "được việc" nữa đâu!
Mỗi người phụ nữ là một bông hoa. Không có hoa đẹp hay hoa xấu bởi mỗi bông đều có sắc đẹp và hương thơm khác nhau. Nếu đã chọn một bông mà bạn cho là đẹp nhất thì hãy làm cho nó tỏa sắc và ngát hương! Nếu đến lúc héo tàn rồi mới chăm sóc, trân trọng thì đã quá muộn.
(Hồ Tư – Tháng 4/2014)

Tôi luôn thích phụ nữ có đôi môi phớt hồng.
****
Tôi gặp bà xã vào một buổi chiều thu nắng nhạt, khi đang còn là sinh viên. Khi đó, vợ tôi có đôi môi đỏ vì đánh son, chứ không hẳn là đôi môi phớt hồng. Nhưng tôi vẫn yêu cô ấy.
Tôi luôn thích phụ nữ có đôi môi phớt hồng.
****
Tôi gặp bà xã vào một buổi chiều thu nắng nhạt, khi đang còn là sinh viên. Khi đó, vợ tôi có đôi môi đỏ vì đánh son, chứ không hẳn là đôi môi phớt hồng. Nhưng tôi vẫn yêu cô ấy.

Con đã đi lòng vòng cả quả đất để tìm kiếm một người thuộc về mình. Người sẽ yêu thương, chăm lo và làm con cảm thấy hạnh phúc. Nhưng Mẹ biết không con đã vô tâm quên đi quân sư cuộc đời mình. Mẹ đã bên cạnh con, yêu thương, chăm lo, bảo vê và còn hơn thế nữa...
***
Con từng nghĩ mất người đó con sẽ chẳng còn ai yêu thương mình nữa, chẳng còn mục đích nào cho con sống. Nhiều lần dại dột, con đã nghĩ đến cái chết. Con đã "ném" bức tâm thư ướt nhòe nước mắt đặt cạnh gối để giả vờ là kẻ bất hiểu hối lỗi gửi cho Mẹ. Vì có khi con đã quên mất Mẹ...

Khi con nhận lời kết hôn, chiếc xe hoa chưa kịp trèo lên, mẹ đã nghẹn ôm chặt vai con rồi khóc. Từ nay, Mẹ sẽ chẳng còn bên con mà chăm bẵm từng bữa cơm... Mẹ khóc và con biết nước mắt của Mẹ chẳng ngừng rơi từ khi con ra đời.
Sau 2 năm khi con lấy chồng, ngày con khóc thét trong bệnh viện vì sinh cu Tít. Mẹ nhọc nhằn ôm sọt quần áo sơ sinh cồng kềnh, đôi chân khập khiễng cao thấp vào trong viện. Mẹ đứng ngoài cánh cửa sục sạo đi mua cái này sắm cái kia rồi chẹp miệng nói: Con này ẩu quá! Con đau đớn trong căn phòng lạnh toát vẫn ồn ào tiếng la hét của bao phận đàn bà chờ sinh trước căn phòng trắng bệt. Miệng con vẫn kêu thét tên chồng để mà oán trách. Mẹ đứng ngoài, nước mắt vẫn cứ rơi. Đứa bé òa khóc, nó gan lì sau 2 tiếng con nằm quằn quại. Dòng nước mắt chảy dài trên má con. Ấm. Nóng. Mẹ ơi? Khi đó con đã hạnh phúc như thế nào. Đôi mắt thằng bé mở to nhìn con, đôi tay nhỏ bé đó cựa quậy, miệng nó vẫn không thôi la khóc. Con thấy thế giới trở lên bé nhỏ. Vì con sẽ lấy cả cuộc đời mình bảo vệ, yêu thương sinh linh quý giá của chúng con. Con bỗng nhớ Mẹ, nước mắt còn lại trào ra vì nghĩ tới Mẹ. Có phải khi sinh con ra, Mẹ cũng đau như thế này không? Và con hiểu thế nào là hạnh phúc, thế nào là nước mắt. Con cái chỉ khi làm Mẹ họ mới hiểu tấm lòng người Mẹ. Con tự hỏi cả cuộc đời này Mẹ đã dành bao nhiêu nước mắt để cho con?
Cu Tít ốm, sốt trên 39 độ. Anh đi công tác hơn 1 tuần nay chưa về. Một mình con trong căn phòng vắng ngắt chỉ nghe khóc thút thít yếu ớt của nó. Cơ thể nóng bỏng mềm nhũn gục trong cánh tay con. Con sợ đến phát khóc. 12h đêm con ôm thằng bé đến bệnh viện, điện thoại vẫn bấm gọi Mẹ. Mẹ và bố hớt hải chạy đến. Nước mắt con rơi vì Mẹ, vì con của con. Mẹ cũng đã lo lắng, đau đớn và sợ hãi cho con như vậy phải không Mẹ?
Ngày cu Tít biết đi, nó khập khiễng những bước đầu tiên. Đôi chân nhỏ bé đặt lên sàn nhà loạng quạng bước và ngã. Con chạy nhanh đến, cầm đôi tay bé xíu đó dắt từng bước đi. Cảm giác thật tuyệt Mẹ ạ! Con tự hỏi con có cho Mẹ hạnh phúc bao giờ không Mẹ ơi?
Ngày cu Tít bắt đầu gọi Mẹ. Tiếng gọi đầu đời mà con đã dạy nó mỗi ngày. Con khóc vì con biết tiếng Mẹ cao cả như thế nào. Dòng nước mắt con chảy dài, con chợt gọi liên hồi: Mẹ ơi? Mẹ ơi?...
Ngày trời mưa, rét căm căm, anh cả gọi điện bảo con Mẹ ốm nặng. Con vội vã phóng thẳng xe về nhà. Mẹ nằm co ro bên góc giường yếu ớt đắp tấm chăn sờn vải. Thân hình mỏng mảnh xác sơ, đôi mắt Mẹ vẫn còn chảy dài giọt lệ. Đôi tay yếu ớt, gầy xương run run nắm tay con. Con khóc vì con biết... Mẹ sắp rời xa con...Con ngẫm phận gái lấy chồng xa ...xa Mẹ sao mà khổ thế!
Mẹ giấu đi nước mắt và nỗi nhớ thương. Cả tháng nay Mẹ ốm, nằm quặt quẹo trên giường. Mẹ sợ con lo nên đã cấm anh và bố không kể với con. Mẹ có biết bây giờ con đau như thế nào không hở Mẹ? Con tự trách mình vô tâm, trách Mẹ tàn nhẫn thế để cho con phạm cái tội lớn thế này...
Cả đời Mẹ đã lấy nước mắt để yêu, để thương, để nuôi con lên người. Bố đã lấy mồ hôi để che chở, bảo vệ con. Mẹ ơi? Con sẽ yêu con của con như tình yêu lớn lao mà bố Mẹ đã dành cho chúng con vậy. Đó có phải là nguyện ước của Mẹ không?
Mẹ ơi con đã nên người rồi. Xin Mẹ đừng khóc nữa! Con yêu Mẹ và nhớ Mẹ nhiều lắm Mẹ ơi?

Mẹ nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu lo lắng:
- Lấy chồng bộ đội sẽ khổ lắm con biết không?
Tôi đã ương bướng cãi lại mẹ:
- Khổ gì đâu mẹ, thế chẳng nhẽ bộ đội sẽ ế vợ hết sao? Cô Thắm ở xóm mình đó, con thấy cô ấy có sao đâu?
Mẹ không nói gì nữa mà chỉ thở dài. Lúc đó ngoài tình yêu ra tôi còn nghĩ được gì nữa đâu, tôi lại là cái loại người yêu là yêu hết mình, chân thành đến bướng bỉnh và bất chấp. Nhất là lúc ấy tôi còn trẻ, tuổi trẻ luôn tưởng rằng mình biết tất cả, mình còn có thể làm được tất cả, và tình yêu cũng là tất cả...Chỉ có nỗi lòng người mẹ lúc đó là tôi không thể hiểu hết được mà thôi!
Tôi không quá xinh nhưng đẹp, rất nhiều người bảo mình thế và ngày ấy quanh tôi có rất nhiều sự lựa chọn nhưng trong số những người ấy chẳng có ai thực sự làm trái tim tôi rung động, cho tới ngày tôi gặp anh. Tôi đã luôn nghĩ sự gặp gỡ đó là định mệnh!
Anh là con một trong gia đình chỉ có hai mẹ con, cha đã bỏ mẹ con anh từ khi anh chưa chào đời. Vì thế, anh thiếu tình cảm ấm áp của một người cha, anh lúc nào cũng phải gồng mình lên để sống và khẳng định mình trong sự dè bỉu của những người xung quanh... Ở anh cái sự cô độc, lạnh lùng lúc nào cũng hiện hình trong đôi mắt đẹp ấy, cái sự cô độc cứ khiến trái tim tôi nhói lên mỗi lần bắt gặp và ám ảnh tôi mỗi giấc mơ về... Và rồi mình yêu anh lúc nào cũng không biết nữa.
Thứ tình yêu cuồng nhiệt của tuổi trẻ nhưng lại bị khoảng cách về không gian chia cắt nên càng làm cho ngọn lửa yêu đương thêm bỏng cháy trong lòng. Cả tháng mới được gặp nhau một chút, nhìn nhau một chút không thể làm vơi đi nỗi nhớ dồn nén, chất chồng bao ngày xa vắng. Lúc ấy, thử hỏi mình còn nghe thấy mẹ hay ai đó nữa, ngoài tiếng nói của trái tim?!
***
Mẹ hay khóc khi xem phim tình cảm lắm! Tôi còn nhớ ngày mình học cấp 3, trên truyền hình có chiếu Lương Sơn Bá Trúc Anh Đài, mẹ không cho tôi xem vì tôi phải học bài, nhưng tôi trốn mẹ ngồi sau cánh của xem trộm. Vậy mà không nén nổi lại khóc thành tiếng, mẹ không nói gì vì mẹ cũng đang khóc, tôi thấy mẹ cứ sụt sịt hoài. Vì thế, tôi vẫn thường hay trêu mẹ: Nay mai nếu con yêu ai mẹ sẽ không ngăn cản con đâu mẹ nhỉ! Làm như thế khổ con trẻ!
Rồi đám cưới của tôi diễn ra trong nỗi niềm buồn vui lẫn lộn của mẹ. Mẹ vui vì mẹ cũng thương, cũng quý anh, buồn vì con gái mẹ sẽ vất vả, những vất vả không gọi thành tên được, thứ vất vả tủi hờn mà chỉ có người đàn bà từng trải mới có thể thấu hiểu được. Ngày cưới, mẹ mặc áo dài thật đẹp, đấy là lần đầu tiên tôi thấy mẹ đẹp đến thế, nhưng ánh mắt mẹ chỉ trực khóc khi nhìn con gái rạng rỡ trong áo váy! Lúc ra xe hoa, tự dưng tôi lại bật khóc, tôi phải xa bố mẹ rồi, bao nhiêu cảm xúc trào dâng, tôi ngoái nhìn mẹ đứng trên cầu nhìn theo chiếc xe hoa chở tôi xa dần! Nước mắt làm nhòe hết son phấn dù chồng tôi cố gắng dỗ dành nhưng nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi trong ngày cưới!
Cuộc sống mới dần chứng minh điều mẹ lo lắng. Cuộc sống xa chồng, không có người chia xẻ, mẹ chồng thì yếu đau, tôi mang bầu nhưng vẫn phải vào trong viện để trông bà suốt bao đêm hay thậm chí đang đêm tôi cũng phải dậy để đưa bà đi viện...Nhưng tôi không nói gì với mẹ, không dám than gì với mẹ, vì nghĩ tôi đã làm thì tôi phải chịu trách nhiệm với tất cả những điều này, phải cố gắng hết mình, dù trước kia tôi luôn có mẹ lo cho tất cả.
Ngày tôi sinh con gái đầu lòng, mẹ chưa kịp ra vì nhà xa, chỉ có bà nội. Lúc tôi sinh xong, yếu, người mềm nhũn như tầu lá chuối, bác sỹ kêu người nhà vào bế tôi ra, nhưng không có ai thế nên cô bác sỹ cùng một y tá nữa người đỡ đầu, người đỡ chân khiêng đặt tôi ra phòng bên. Tôi đau tới mức không nhúc nhích được và cũng không ăn được gì. Một lúc sau thì bà nội phải về qua nhà, tôi phải ngồi bế con, nhìn mọi người xung quanh mà nước mắt cứ trào ra nghẹn ngào! Sáng hôm sau mẹ bắt xe ra sớm, mẹ vốn say xe lắm, lúc đó mẹ lại đang ốm, vậy nhưng mẹ vội vàng vào viện ngay, nhìn thấy mẹ tôi òa khóc!
Tôi sinh con được 2 tháng thì biết tin mẹ bị ung thư giai đoạn cuối! Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi. Bế con về chăm mẹ, đó là những tháng ngày đau đớn nhất trong cuộc đời mà tôi cũng chưa biết sẽ dài tới bao lâu của mình. Đêm nào tôi cũng vùi mặt vào gối khóc, có lúc không chịu nổi mình phải tìm một chỗ nào đó ngồi khóc thành tiếng, những tiếng lòng nức nở mà trước mẹ tôi không dám lộ ra! Nhìn mẹ là tôi không thể nào ăn nổi, nhưng nhìn sang con nhỏ tôi lại phải nhắm mắt vào mà ăn, nếu không con sẽ đói. Con người tôi như tan nát, một bên là mẹ, một bên là con, nghĩ đến mẹ thì đớn đau tới gục ngã, nhưng nghĩ đến con mình lại phải cố gắng vực mình dậy.
Mẹ thường khóc, mỗi khi giọt nước mắt chảy dài trên gò má hốc hác của mẹ trái tim tôi lại như có ai đó bóp lại tới ứa máu. Mẹ đã chống chọi phi thường với bệnh tật để có thể sống dù là sống trong đau đớn tột cùng vì mẹ không muốn xa hai đứa con của mẹ! Chưa bao giờ tôi hiểu thấu hai từ bất lực đến thế, bất lực khi nhìn người thân yêu nhất của mình dần xa mình vĩnh viễn, bất lực để cuộc sống dần trôi khỏi tay mình, bất lực với nỗi đau cứ vò nát tâm can... Khi tôi làm mẹ, khi tôi hiểu được phần nào nỗi lòng của người mẹ, tình yêu của người mẹ, sự hi sinh vô bờ bến của người mẹ, đó cũng là khi tôi mất mẹ vĩnh viễn!
Tôi dường như không có ý nghĩ là mẹ đã mất rồi vì hình ảnh của mẹ đến tận bây giờ vẫn vô cùng sống động trong tâm trí tôi: mẹ đi chợ buổi sáng, mẹ ngồi nấu cơm trong bếp, ánh lửa bập bùng trên khuôn mặt hiền từ của mẹ, mẹ ngồi gội đầu ngoài giếng, tóc mẹ dài và đẹp lắm, mẹ và em ngồi ở đầu hè, em nhổ tóc sâu cho mẹ, tiếng mẹ cười, lời mẹ nói... Để rồi, khi trở về với hiện thực tôi lại khóc!
Tôi thèm được về nhà mà có mẹ đang chờ như ngày xưa, tôi thèm được nói chuyện, và được kể cho mẹ nghe những chuyện mà chỉ có mẹ mới có thể chia xẻ, tôi thèm được nhìn thấy mẹ khi già, mỗi khi gặp các cụ già, tôi thường tự hỏi mình: không biết khi gì mẹ tôi như thế nào? Và tôi ghen tỵ vô cùng với những người đang còn mẹ...
Không có mẹ, căn nhà rộng càng rộng thêm, càng lạnh lẽo, trống trải thêm... Hóa ra suốt bao nhiêu năm mẹ chính là người giữ lửa, giữ hơi ấm, giữ tiếng nói cười, giữ niềm tin yêu ấp áp giữa mọi người cho căn nhà ấy là tổ ấm. Bây giờ mẹ đi rồi, tất cả những thứ đó dường như cũng đi theo mẹ. Mỗi khi về, dù cố gắng dọn dẹp nhà cửa, dù cố gắng nấu những bữa cơm như ngày xưa mẹ nấu nhưng không thể như ngày có mẹ, ba người còn lại như ba thế giới rời rạc và lạnh lẽo. Tôi biết trong lòng bố và em trai tôi, nỗi đau ấy mãi mãi là một khoảng trống lạnh lẽo không có gì lấp nổi, nó khiến cho hai người đàn ông, một già và một trẻ ấy trở nên trầm lắng hơn, già nua và u buồn hơn...
***
Bây giờ tôi cũng đã là một người đàn bà, nhưng nếu như những người đàn bà khác mỗi khi yếu đuối, mệt mỏi, đau ốm... họ có một bờ vai để dựa, một bàn tay chăm sóc thì tôi lại luôn chống chếnh trong cái cảm giác thiếu thốn và hụt hẫng ấy. Nhiều lúc ốm, thèm quá một bàn tay ấm áp đặt trên chán, thèm nghe tiếng ai đó động viên an ủi... Nhiều đêm khuya không ngủ thèm có ai đó bên cạnh để nói chuyện, thèm được chui vào vòng tay ai đó để được ôm thật chặt... Nhiều khi con ốm, hai mẹ con ôm nhau ngồi suốt đêm, thèm có ai đó chia sẻ giùm... Nhiều khi tôi thèm nhìn con được chơi đùa với bố chứ đừng nhảy chồm chồm trên bụng mẹ vì mẹ yếu không chịu nổi... Hay những đêm phải đưa bà nội đi viện, giá như tôi có thể tách được làm hai để có thể ở nhà với con chứ không phải nhờ hàng xóm để ý hộ nếu con có tỉnh giấc không thấy mẹ mà khóc... Đôi khi thấy bờ vai tôi trĩu xuống không đủ sức một mình gánh gồng tất cả, khi đã là người đàn bà từng trải tôi mới hiểu hết những lo lắng của mẹ, mới thấu hiểu những điều mẹ biết trước...
Nhưng mỗi đêm, nhìn con ngủ, đôi môi hồng khép hờ và thỉnh thoảng vẫn ú ớ gọi mẹ trong mơ, hay những khi con ôm mẹ nói: Giang yêu mẹ nhiều bằng ông trời! Hay mỗi khi mẹ đi làm về con ôm mẹ bảo: mẹ ở nhà với Giang thôi, mẹ không đi làm nữa, bố đi làm gạo thôi!... Tôi lại thấy mình có đủ sức mạnh để làm tất cả mọi thứ cho con! Tôi là người đàn bà, là người giữ lửa cho gia đình, tôi không thể ngục ngã hay buông xuôi. Tôi phải dành cho con một mái ấm thực sự vẹn tròn, không để con phải chơi vơi trong cái cảm giác cô độc thiếu thốn tình cha như bố, không để con phải thiếu tình cảm dịu dàng, ấm áp và bao dung của mẹ như tôi bây giờ. Và cả hai mẹ con mình cùng bù đắp cho bố để bố không còn cảm giác cô độc khi đã có hai người phụ nữ bên mình! Và con, con cũng chính là một ngọn lửa bé nhỏ để mai này lớn lên con có thể sưởi ấm cho cuộc đời ai đó, làm ấm áp một căn nhà nào đó... Và từ hôm nay, mẹ sẽ giúp con chứa đầy tình yêu ấm áp trong trái tim mình.
Vũ Phi

Thế là mẹ lấy chồng. Không cưới, không hứa hẹn nhưng cả hai bên gia đình mặc nhiên chấp nhận sự tồn tại tình cảm của họ.
***
Nắng nướng khét lẹt mặt đất. Những con đường cát trắng chạy dài hun hút bị sức nóng của mặt trời nung vàng như bánh rán. Thỉnh thoảng, vài cơn gió lào thổi ngang làm rát rạt làn da. Một phụ nữ gây gò, đôi dép nhựa vùi trong lòng cát, chiếc nón lá cũ, trên đôi vai mỏi, đôi gánh hàng đã vơi đung đưa theo từng bước đi chậm rãi. Làn da ngăm đen vì muối biển của bà đỏ ửng lên trong nắng và gió Lào nhưng nụ cười đầy hy vọng không bao giờ tắt trên khuôn mặt. Đó là mẹ tôi. Hình ảnh đó tôi mãi mãi không bao giờ quên được.
Mẹ tôi từng là một cô gái đẹp, nước da bánh mật, đôi môi nhỏ nhắn luôn thắm đỏ, đôi mắt trong veo làm bao chàng trai một thời xao xuyến. Điểm trên khuôn mặt khả ái là một nốt ruồi nhỏ ngay giữa trán làm vẻ đẹp của mẹ càng duyên hơn. Nhiều người còn nói rằng mẹ giống như một cô gái trong phim Ấn Độ. Đã có bao người đến rồi lặng lẽ ra đi trong buồn bã, trái tim mẹ chưa mở cửa trước ai cho đến một ngày...
Cha tôi đón đường mẹ trên chiếc cầu tre nhỏ. Dù mẹ biết ông là một gã sở khanh, dù mẹ bị sự cấm đoán rất gắt gao của gia đình nhưng hai người vẫn say đắm bên nhau trong một tình yêu sôi nổi như bao cặp đôi trẻ tuổi yêu nhau khác. Tình yêu đôi khi khó giải thích như vậy đó. Rồi mẹ mang thai tôi. Năm tháng. Cha tôi đã ra đi biền biệt cho đến bây giờ.
Tôi được sinh ra trong sự đùm bọc yêu thương của ông bà ngoại, của cậu dì. Tôi lớn lên nhờ những con tôm, con cá, nhờ những giọt mồ hôi của ông ngoại, của cậu bốn, cậu sáu tôi sau những chuyến đi biển về. Một gia đình đông miệng ăn, nghèo vật chất nhưng không bao giờ thiếu tình yêu thương. Thời gian trôi, gia đình ông bà ngoại trở nên lớn dần với sự xuất hiện của những người vợ của các cậu, rồi các em họ tôi ra đời. Mẹ nghĩ đã đến lúc phải có cuộc sống riêng cho hai mẹ con. Nhờ sự giúp sức của dì ba ở phương xa, của mấy cậu, cùng với số tiền tiết kiệm ít ỏi, mẹ chạy vạy vay mượn thêm, mua được một căn nhà nhỏ, cũ và dột nát. Và thế là hai mẹ con ra riêng, không còn nương nhờ gia đình ông bà vốn đã nghèo khó.
Từ đó, mẹ con tôi phải tự lập về kinh tế. Mẹ gồng sức lên để kiếm tiền nuôi tôi ăn học và trả nợ cho căn nhà mới. Lúc đó, tôi vừa vào lớp bảy, còn quá nhỏ để hiểu hết nỗi cơ cực của mẹ. Nhưng tôi biết mẹ đã phải làm rất nhiều nghề để kiếm sống, tôi có thể kể đến gần hai chục công việc mẹ từng làm. Bây giờ, đôi khi ngồi lại, hai mẹ con thử đếm xem mẹ đã làm bao nhiêu nghề, rồi ngạc nhiên, rồi cười và giọt nước mắt lại lăn trên đôi gò má gầy gò của me. Những lúc ấy, tôi chợt thấy rưng rưng.
Chợ biển Phước Lộc, không biết tự bao giờ, đã là một cái chợ tự phát lớn nhất xã Tam Tiến. Người ta có thể mua ở đây bất cứ thứ gì, từ hàng rau, hàng thịt, cá cho đến áo quần, thức ăn, điểm tâm sáng... Nhưng ít ai biết rằng, mẹ tôi chính là người đầu tiên khai sinh ra cái chợ này. Ngày ấy, nơi này chỉ là bãi cá để ngư dân bơi thúng vào bán những thứ họ đánh bắt được sau một đêm lênh đênh trên biển. Vì cuộc sống khó khăn, sức khỏe lại không tốt nên mẹ tôi không thể cứ gánh cá vượt hàng chục cây số để đến các chợ xa bán được, bà mới nghĩ ra cách nhờ người bán cá lấy bánh mì từ chợ phố về rồi làm nhưng bánh bằng thịt heo mở thái lát mỏng xíu với phẩm màu, đường, xì dầu mang ra bãi biển bán cho người bán cá và mua cá ở đó. Quả như dự đoán, bánh mì của bà bán rất chạy hàng. Dân quê tôi không thích sáng tạo nhưng cần cù và có khiếu... học theo rất nhanh. Thế là từ một hàng bánh mì của mẹ tôi, dần dần, hai, rồi ba, bốn hàng bánh mì khác mọc lên. Họ bê y nguyên công thức của mẹ nhưng tất nhiên hương vị mỗi người mỗi khác. Không may, dân biển lại ưa hương vị bánh của vài người khác hơn của mẹ nên bà bị mất khá nhiều khách. Tuy có buồn nhưng bà không chịu thua. Mấy hôm sau, trên hàng bánh mì của mẹ có thêm món sữa đậu nành thơm lựng và tiếp tục thu hút khách như ngày nào. Như một hệ quả tất yếu, lại có thêm một số đối thủ bán sữa đậu nành ra đời. Cứ thế, mẹ đổi món xoành xoạch để tồn tại. Song song cùng sự cạnh tranh và sáng tạo của mẹ tôi với mấy hàng bánh mì và sữa, những hàng rau, trái cây cũng dần xuất hiện. Có lẽ, mợ bốn tôi là người tiên phong trong lĩnh vực này. Vài năm sau, một khu chợ đường hoàng không thiếu món gì đã thành hình và phát triển ngày càng sôi động cho đến hôm nay.
Tôi lớn lên trong vị bánh mì mằn mặn, trong hương sữa đậu nành thơm ngầy ngậy, ..., và mùi khói bếp nồng cay khóe mắt bốc lên từ mỗi sáng tinh mơ. Mẹ dậy rất sớm và thức rất khuya, tần tảo không kể cực nhọc để tôi yên lòng nuôi dưỡng những ước mơ, hoài bão. Những ngọn lửa sớm hun hồng khuôn mặt mẹ, rồi cái nắng chói chang ban trưa, những ngọn gió Lào rát rạt lại một lần nữa nung đỏ đôi má gầy gò mệt nhọc. Cha tôi vẫn bặt vô âm tín.
Tôi vào đại học. Con đường tương lai thênh thang đang đón tôi trước mắt thì nơi miền biển cát trắng, nắng và gió Lào ấy, lưng mẹ lại oằn cong thêm một tí, tóc mẹ lại bạc thêm vài sợi. Bốn năm đằng đẳng trôi đi, dù có sự giúp sức của dì, cậu, nhất là cậu sáu nhưng tôi ra trường với một đống nợ nần vay mượn từ ngân hàng và bà con họ hàng. Những ngày tháng thất nghiệp dài sau đó lại làm món nợ nhiều thêm. Nhưng dù sao tôi cũng không còn là gánh nặng cho mẹ nữa.
Từ lúc học cấp ba, tôi đã phải xa quê, xa mẹ lên phố học, bốn năm đại học càng xa, ra trường đi làm càng xa nữa. Mẹ cứ âm thầm, lặng lẽ một mình làm lụng rồi trông ngóng những chuyến về quê của tôi. Thương mẹ quá, tôi bảo mẹ đi bước nữa, mẹ cằn nhằn:
- Tổ cha mi, ai bày mi rứa?
Tôi cười hì hì rồi nói:
- Con đi xa hoài không có thời gian bên mẹ, nói chuyện, tâm sự. Con sợ mẹ buồn. Với lại rồi con cũng lấy vợ, mẹ ở vậy cô đơn lắm.
Thế là mẹ lấy chồng. Không cưới, không hứa hẹn nhưng cả hai bên gia đình mặc nhiên chấp nhận sự tồn tại tình cảm của họ. Mẹ hạnh phúc, tôi cũng rất vui. Niềm hạnh phúc của mẹ kéo dài vài năm thì người đàn ông của mẹ ra đi. Cõi vĩnh hằng. Mẹ lại cô đơn.
Tôi cưới vợ. Mẹ là người hạnh phúc nhất trong ngày vui của đứa con trai. Lâu lắm rồi, hay đúng hơn, lần đầu tiên, bà là một trong những người quan trọng nhất trong một lễ cưới. Con gái xinh của vợ chồng tôi ra đời chiếm hết thời gian của mẹ. Vợ chồng tôi tất bật với công việc, giao hẳn việc chăm sóc con cho ba nội bé con. Thời gian trôi lặng lẽ trong vất vả nhưng vui vầy của một gia đình nhỏ ấm cúng.
Vợ tôi mất việc làm. Kinh tế gia đình lại rơi vào khó khăn. Mắt mẹ chợt dâng lên một nỗi niềm khó tả. Mẹ nói:
- Lâu rồi mẹ không trở lại chợ biển. Không biết còn có chỗ cho mẹ ở đó nữa không?
Bùi Hữu Phúc

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget