Articles by "Cuộc sống"
Akulaku Android Anh dep Anh khao than Art Group AUDIORECORDER Bệnh tình dục Biện pháp tránh thai Blog gioi tinh Blogger Bói toán Bộ phận sinh dục nam Bộ phận sinh dục nữ Cách làm tình Cau chuyen hon nhan Cau chuyen tinh yeu Con gái Cover Công Nghệ Cuộc sống Dac san vung mien Dep plus Dinh dưỡng cho tình yêu Doc truyen Du lịch Dương vật Dương vật đàn ông đi chơi Điểm G Điệp sơn EDM ELECTRA JAILBREAK Eva -Adam Facebook Free Acc ghi âm cuộc gọi gia đình Giá rẻ hạnh phúc Hỏi đáp Hôn Nhân Hướng dẫn làm tình IOS iPhone Jailbreak Kama sutra Kamasutra video Khởi Nghiệp kích thước Kien thuc tinh duc gioi tinh Kiến thức kinh nghiê kinh nghiệm Kỹ năng cho nam giới Kỹ năng cho nữ giới Làm tình lâu Màng trinh Mastercard MMO Mon an tot cho suc khoe tinh duc Mon ngon Mon ngon moi ngay Nghe thuat yeu Nghệ thuật làm tình Nghệ thuật quan hệ tình dục người lạ nha trang Nhạc Vàng Nude Art Oral sex Phong thuy phú yên Premium PSD quan hệ bằng miệng Quan hệ tình dục QUAN NIỆM CUỘC SỐNG Remix Ringtone SAMSUNG Shunga Suc khoe Suc khoe ba bau Suc khoe tinh duc Sức khỏe Sức khỏe giới tính Sức khỏe tình dục nam Sức khỏe tình dục nữ Tâm Sự Template thái lan The thao khoe dep thời gian Thủ dâm Thư giãn thương Tiếu Lâm Tin hot Tin hót 24h Tin tình dục Tình Bạn Tình dục Tinh duc nam Tinh duc nu Tinh yeu Tình yêu Truyện Ngắn Tu the quan he tinh duc Tu van suc khoe Tuổi dậy thì Tư thế quan hệ TWEAK Video VPN xinh đẹp Yoga và tình dục

Tháng năm tuổi xuân của mỗi người con gái như một cơn mưa mùa hạ. Nó ồn ào tưới mát một tâm hồn bỏng cháy những khát khao, tốt tươi những hi vọng cùng đam mê. Tuổi thanh xuân là quãng thời gian người ta giàu có, có sắc xuân môi hồng, có màu mắt biếc say lòng những ai và có cả thời gian để đổi thay những lầm lỡ.

Dẫu vậy không ai tắm hai lần trên cùng một dòng sông và tuổi trẻ vẫn chẳng hai lần thắm lại trong cuộc đời mỗi con người. Hạ qua thu sẽ tới. Mưa mùa hạ dù mát lành, trong veo cũng sẽ có lúc dừng lại để sau hạ sẽ là thu, là heo may, là vàng nắng hanh hao… Tuổi mười tám đôi mươi sẽ là quãng thời gian để khi này bạn nhìn lại bằng nuối tiếc với những gì đã từng là vui-buồn, được-mất.

Cũng có những lầm lỡ, cũng có những vinh quang để hôm nay bạn mạnh mẽ là một cô gái 28.

28, cái tuổi bạn ở lưng chừng chênh vênh của con gái. Bạn qua rồi một thời mộng mơ mười tám, bạn lãng quên rồi nỗi đau va vấp giữa dòng đời và gói ghém lại cả rồi những vết thương lòng của tuổi đôi mươi. Giờ đây, con gái lặng mình nhìn đời, bình thản và an nhiên…

Bạn chưa đủ thắm, dạn dĩ cuộc đời của tuổi 30 nhưng bạn đủ “bất cần” trước dòng đời xuôi ngược, trước tất thảy sông sâu lòng người. Và hơn hết bạn đủ chín chắn để biết gia đình sẽ luôn là lựa chọn thứ nhất, sau bao thăng trầm bão tố, ở đó vẫn có những người vẫn luôn chờ đợi bạn trở về.

Chẳng phải khi còn trẻ người ta vẫn luôn mơ ước bay cao vươn xa tới những vùng trời mới để rồi sau thành công lớn nhỏ, sau danh vọng cao sang, người ta lại muốn tìm về cội nguồn, tìm về tuổi thơ là những gì đơn sơ, giản dị rất đỗi bình thường đó hay sao. Vậy nên tuổi trẻ cứ đi đi, đi là để trở về…

Đôi mươi người ta

Có một thời ngay cả nỗi đau

Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi để rạn vỡ, để dù có cố gắng lấp đầy vẫn hằn sâu những vết sẹo thời gian.

Hai mươi con gái thấy chênh vênh đơn độc giữa dòng đời, cần lắm một bàn tay nắm chặt, một cái ôm siết lúc yếu lòng thổn thức thì nay, hai tám con gái vẫn cô đơn nhưng không cô độc. Hai tám là cô đơn tự do và tự chủ. Con gái cũng từng chạnh lòng khi 25, bạn bè lộng lẫy thật hạnh phúc trong e thẹn trắng tinh khôi của dải voan cưới, điểm xuyết sắc tím thủy chung, sắc hồng lãng mạn của bó hoa cưới. Khi ấy con gái cũng từng ước gúa như có ai trao cô niềm hạnh phúc ấy cùng nắm tay nhau đi trong lễ đường…

Từng là thế thôi, nay 28 con gái lại thong thả chạy xe trong lòng con phố để bình yên ngắm chiều tà bóng đổ sau giờ tan sở, lại thư thả cùng nhỏ bạn thân bên ly chè bảy sắc bàn về sự đời mà chẳng phải vội vàng trở về lo cơm nước đợi chồng, lo đón con tan học. Hai tám như vậy chẳng phải là an yên, vui vẻ hay sao?

Hai tám, khi gia đình, họ hàng lo sốt sắng cho mối tình duyên có vẻ lận đận truân chuyên này thì con gái lại điềm tĩnh cho rằng đó là may mắn để tận hưởng cho trọn quãng thời gian khi xuân chưa già. Lúc này dù người ta gọi con gái là gái ế thì con gái vẫn sẽ mỉm cười điềm nhiên để bình tĩnh mà ế tiếp. Bởi tất cả sẽ không là gì cho tới khi gặp đúng lúc, yêu đúng người.

Đến một ngày, người ấy bước vào cuộc đời bạn, bạn mới hiểu tại sao bạn và người khác không có kết quả, thậm chí còn không thể bắt đầu, bởi những người ấy đều không phải người bạn đang chờ đợi…

Hà Phượng – Dear.vn

Con gái lúc đang hạnh phúc chính là lúc họ biết tự làm cho mình xinh đẹp lên mỗi ngày. Họ biết cách yêu thương bản thân và chăm sóc cho chính mình.

Tại sao ư? Bởi vì các cô gái khi đang hạnh phúc, từng biểu hiện, từng hành động, đều khiến người ta cảm thấy bị cuốn hút. Năng lượng sống ngập tràn qua nụ cười lan tới tận khóe mắt, có thể lây lan sức mạnh của sự sống cho những người xung quanh.

Người ta có thể dễ dàng nhận ra một cô gái khi cô ấy đang hạnh phúc. Chính là khi cô ấy tận hưởng cuộc sống xung quanh mình một cách tích cực nhất, hòa lẫn vào nhịp thở của từng cái nhích kim đồng hồ. Không than phiền với đời, không kêu la với số phận, an nhàn đón nhận tất thảy mọi thứ đang diễn ra xung quanh.

Có thể cô ấy sẽ hay hát, lẩm nhẩm ngân nga những ca khúc đáng yêu, có thể cô ấy sẽ cảm thấy muốn sống chậm hơn, yêu thương nhiều hơn, quan tâm đến người khác hơn bằng chính những gì mà mình cảm nhận được.

Bất cứ ai, mỗi khi có hạnh phúc trong tay đều sẽ trở thành những người tốt đẹp nhất và lương thiện nhất. Khi mà cả thế giới dù có biến đổi đến đâu cũng sẽ bình tĩnh mà mỉm cười mỗi ngày. Các cô gái mỗi khi hạnh phúc thường thật khí giấu đi nổi những nụ cười, những cử chỉ đáng yêu, thậm chí là cả những lần thẹn thùng đỏ mặt khi ai đó trêu đùa hoặc buông lơi vài câu khen ngợi.

Họ có thể đứng giữa đất trời dài rộng mà tỏa sáng lấp lánh, đứng trước tất cả mọi người mà tự tin nói rằng họ có thể làm được mọi thứ và đủ kiên trì để đi đến mọi mục tiêu mà họ mơ ước. Thậm chí, họ còn có thể quyết tâm thực hiện những điều không thể, bởi vì trong người họ đang chứa đựng những sức mạnh phi thường.

Con gái lúc đang hạnh phúc chính là lúc họ biết tự làm cho mình xinh đẹp lên mỗi ngày. Họ biết cách yêu thương bản thân và chăm sóc cho chính mình. Họ sẽ quan tâm đến việc hôm nay sẽ chọn màu son gì, sẽ trang điểm theo kiểu gì. Họ sẽ cẩn thận chọn một bộ váy đẹp nhất trong tủ quần áo để mặc ra đường, dù chỉ là sau đó sẽ đi mua một vài thứ đồ trong tiệm tạp hóa, hoặc chỉ đơn giản là dạo phố chơi.

Họ biết cách thay đổi để thử những điều mới mẻ, họ biết cách làm cho người khác cũng thấy thoải mái khi ở cạnh bên. Họ sẽ không tùy tiện cảm thấy bị tổn thương, sẽ không tùy tiện thất vọng hay hẫng hụt, sẽ không ước ao những thứ quá tầm với mà chỉ hài lòng với hoài bão về những điều nhỏ nhoi nhưng khiến họ vui suốt cả ngày.

Các cô gái hạnh phúc chính là các cô gái chọn được cho mình những người bạn tuyệt vời và một người con trai cũng tuyệt vời không kém để yêu. Họ xinh đẹp ngay cả khi họ chỉ để mặt mộc và mặc những bộ trang phục bình thường, đưa tay ra chia sẻ hạnh phúc với những người kém may mắn hơn.

Con gái ạ, khi nào con gái xinh đẹp nhất? Chính là khi con gái cảm thấy hạnh phúc nhất. Bởi vì khi đang hạnh phúc, các cô gái thường không thể giấu nổi qua nụ cười, người khác có thể cảm nhận được, đó là lúc các cô gái sẽ tìm cách lan tỏa nó ra xung quanh.

Vậy nên, thái độ sống rất quan trọng, con gái à, hãy tìm cách để mình được hạnh phúc, khi ấy bạn sẽ trở thành một cô gái cực kỳ xinh đẹp!

Mỹ Lan – Dear.vn

Cứ mỗi khi thấy các bạn trẻ 25-26 tuổi mà than trời than đất rằng ế quá mà tôi thấy buồn cười và tội nghiệp cho phụ nữ Việt Nam quá. Chắc chẳng có quốc gia nào mà cái ế trở thành nỗi ám ảnh như Việt Nam cả nhỉ. Nhiều bạn mới chỉ 18-20 cũng than váng trời rằng ế nếu chưa có anh nào đưa đón.

Đối với các bạn thì việc có người yêu/có chồng chắc hẳn là sung sướng lắm. Các bạn ấy chỉ nghĩ đơn giản, có chồng cũng như có người yêu thôi, sẽ có người đưa rước mỗi ngày, sẽ có người để cùng ăn chung, cùng ngủ chung, cùng nói chuyện phím, cùng xem phim, cùng đi chơi… Lâu lâu mệt mỏi sẽ có người đưa vai ra cho dựa vào, an ủi, ôm vào lòng… Nói chung, đối với các bạn thì đời sống hôn nhân thật sự là màu hồng rực rỡ.

Thật sự thì ngày xưa tôi cũng nghĩ như vậy. Thế nhưng, sau khi kết hôn thì đã hoàn toàn tỉnh mộng. Có lẽ hôn nhân hạnh phúc chỉ vỏn vẹn trước khi có con và trong 1-2 năm đầu tiên thôi. Mà thật ra, tôi ngay cả năm đầu tiên cũng vỡ mộng tan tành rồi.

Người đàn ông mới hôm trước còn đưa rước tôi mỗi ngày, còn chạy hàng chục km chỉ để qua chúc tôi ngủ ngon thì ngay khi cưới xong đã biến mất. Thay vào đó là một ông chồng luộm thuộm, lười biếng, suốt ngày chỉ cắm đầu vào smartphone, vào máy tính chơi game, coi phim. Nhiều lúc cả ngày chả nhìn mặt vợ đến một lần.

Rồi qua vài năm thì giờ đây tôi thấy tôi y như các bạn ế: tự đi xe đi làm, tự ăn, tự ngủ, tự kiếm bạn mà chơi, tự chăm con một mình, tự gọi thợ đến sửa vật dụng khi hư, tự mang xe đi sửa,… Thậm chí, đôi lúc thèm có người nói chuyện cũng chẳng có ai vì chồng bận làm việc, bận ăn nhậu, bận đi với bạn… Nói chung, chồng có đủ thời gian làm mọi việc ngoại trừ việc nói chuyện với vợ.

Thế nhưng nếu chỉ vậy thì cũng đỡ, đằng này lấy chồng xong thì phụ nữ nghiễm nhiên rớt từ nữ hoàng xuống làm osin không công. Còn chàng ngự lâm quân ngày nào thăng chức lên làm hoàng đế. Chẳng những chàng được mọi người đánh giá là người đàn ông đáng tin cậy, chuẩn men vì đã cưới vợ, sinh con mà chàng còn được miễn mọi công việc nhà, đối nội đối ngoại, và còn có thêm bà quản gia kèm bảo mẫu miễn phí. Thật quá hời.

Có lẽ các bà vợ đều nhận ra một chân lý, khi bước chân vào hôn nhân thì đàn ông chỉ có thêm chứ không có bớt, còn phụ nữ thì gần như mất hết: phải rời xa gia đình, rời xa những buổi tụ tập với bạn bè, mất gần như toàn bộ đám bạn khác giới, mất cả tự do lẫn các thói quen thời con gái…

Đàn ông vẫn có thể tiếp tục thực hiện những ước mơ dở dang của mình, vẫn tiếp tục cống hiến cho công việc và thăng tiến được, vẫn có thể bù khú với bạn bè. Thậm chí, người đàn ông có gia đình còn có sức hút mạnh hơn đối với các cô gái trẻ so với thời độc thân.

Trong khi đó, sau khi cưới chồng, phụ nữ đều phải gác lại hết những tham vọng, hoài bão, bạn bè… để chăm lo cho gia đình. Nếu chồng và gia đình chồng hiểu và thương yêu thì cũng coi như bù đắp lại phần nào, còn không thì chỉ có nước mắt chan cơm. Mà nói thật, có bao nhiêu người phụ nữ cảm thấy hạnh phúc trọn vẹn?

Chị hàng xóm của tôi hơn tôi có 2 tuổi mà con đã được hơn 15 tuổi bởi chị ấy lấy chồng sớm. Giờ chị ấy cũng thảnh thơi lắm vì con cái đã lớn, chị thấy tôi chăm con nhỏ thì cười nói:
– Ai biểu lấy chồng trễ, sinh con trễ làm chi cho bây giờ cực. Nhìn chị xem giờ thảnh thơi biết mấy

Tôi chỉ cười nói:
– Dạ em ham chơi nên không thích cưới chồng sớm. Chơi cho đã rồi cưới chị ơi
– Thì bây giờ chơi cũng được vậy
– Dạ, cưới chồng rồi thì chơi kiểu khác chứ sao chơi như thời con gái được chị? Chị có dám bỏ con bỏ chồng ở nhà mà đi du lịch xa không? Chị có thể nhậu nhẹt, quẩy tung trời không?

Chị ấy suy nghĩ lắm và thừa nhận:
– Uhm, đúng là có gia đình rồi thì không thể làm những việc mình thích được.

Nói thiệt, đến giờ tôi vẫn tiếc lắm, tôi vẫn thấy mình kết hôn khi quá trẻ, tôi còn chưa đi đủ các nơi tôi muốn đi. Dù ông xã tôi hứa sẽ dẫn tôi đi khi có dịp, nhưng cuộc sống cơm áo gạo tiền với các trách nhiệm cứ cuốn lấy chúng tôi khiến cho giấc mơ đến những vùng đất mới của tôi vẫn cứ là giấc mơ.

Thế cho nên mới nói, đừng nghĩ sớm muộn gì cũng lấy chồng thì lấy lúc nào cũng được. Nên nhớ, tuổi thanh xuân chỉ có một lần. Vì vậy, hãy tận hưởng khi còn có thể các bạn gái trẻ ạ.

Tôi nói thế chẳng phải cổ xúy các bạn nữ đừng kết hôn. Thế nhưng, tôi mong các bạn đừng vội vã trong việc quyết định đeo cái gông vào cổ khi tuổi vẫn còn quá trẻ, vẫn chưa có gì trong tay, vẫn còn chưa tận hưởng hết những thú vui trên cuộc sống.

Hãy đi nhiều, mở rộng tầm mắt và rồi các bạn sẽ thấy rằng cuộc đời người phụ nữ không chỉ gói gọn trong ước mơ về căn nhà và những đứa trẻ. Khi bạn đã trải nghiệm đủ, bạn sẽ hiểu rằng hôn nhân cũng chỉ là một phần của cuộc sống. Như vậy, bạn sẽ bớt vỡ mộng và đau khổ như phần đông phụ nữ Việt đang phải chịu đựng. Bởi bạn biết, cuộc sống của bạn là do bạn quyết định, chứ không phụ thuộc vào bất kỳ ai, kể cả chồng.

St – Dear.vn

Có những ngày cuộc sống giống như muốn tát thẳng vào mặt bạn vậy. Tất cả đều quay lưng với mình. Giống như việc lấy chai nước cũng khiến bạn mệt nhọc. Rồi chỉ cần một tí không vừa lòng cũng khiến bạn mệt mỏi, cũng khiến bản thân thấy bất lực. Có những ngày như thế. Có những ngày mọi người lần lượt bỏ đi. Mọi chuyện buồn, không vui lần lượt đổ xuống đầu bạn cùng một lúc. Bạn mệt, bạn buồn, bạn đau lòng. Nhưng lại không cho bản thân được phép khóc?

” Bạn biết đáng thương nhất là gì không? Chính là khi bạn đau lòng, rất đau lòng nhưng ngay cả khóc bạn cũng không dám. Bởi vì nước mắt rơi là thứ không đáng đồng tiền nhất. Bởi vì khi bạn khóc chính là thừa nhận với chính bản thân rằng mình nhớ họ rất nhiều. Bởi vì khóc đi rồi bạn sẽ hiểu”.

Bạn không dám khóc, Bởi vì chỉ cần khóc thì nước mắt cứ thế không ngừng rơi xuống. Bởi vì chỉ cần một giọt nước mắt rơi, tất cả cố gắng từ trước giờ đều đổ sông đổ biển. Chỉ cần khóc bạn sẽ yếu đuối ngay lập tức. Bản thân mình lại không cho phép điều đó.

Đôi khi, chỉ muốn yếu đuối để mà khóc và nói với họ rằng mình đau lòng thế này này, mình tổn thương như này này. Tại sao họ không chịu hiểu? Nhưng rồi lại thôi. Khóc rồi, nói rồi họ sẽ thương hại mình mà ở lại hay à? Hay chỉ cái nhếch mép cười trên nỗi đau của mình. Chỉ cần nghĩ thế cái lòng tự tôn to lớn của bản thân đã không cho phép mình khóc.

Rốt cuộc cũng chỉ có thể dặn lòng mà nói với bản thân mình rằng:” Tuổi trẻ là chuỗi ngày đau khổ cùng thất vọng, ai ra đi. Ai ở lại, không còn quan trọng nữa. Họ ra đi cũng tốt, Ít nhất mỗi ngày đều không cần lo sợ mất họ. Rồi mình sẽ tốt mà thôi”.

Giá mà đôi khi cuộc sống này dễ thở hơn một tý, giá mà cái tự tôn nhỏ đi một tí tôi sẽ can đảm mà khóc, mà nói rằng:” Tôi mệt”. Có những quãng thời gian thật sự rất khó khăn. Tôi thật sự muốn khóc. Nhưng cách mà tôi làm lại chỉ gạt nước mắt để bước tiếp.

Tại sao ư?

Bởi vì nước mắt rơi rồi người ta quay lại không, Mọi chuyện tốt lên không, khóc rồi mọi chuyện mà có thể ổn tôi cũng nghĩ mình nên khóc. Nhưng đằng này khi khóc rồi mọi chuyện có thể tệ hơn thì khóc thật sự chẳng để làm gì. Vì vậy mà cứ cố gắng dặn lòng bước tiếp.

Khóc có thể dễ chịu hơn. Nhưng nó cũng khiến mạnh mẽ từ trước giờ vì thế mà sụp đổ.

Đông – Dear.vn

Cuộc sống vốn dĩ đã không công bằng từ khi ta lọt lòng mẹ. Nó phức tạp từ khi ta trong nôi, chỉ có điều ta được che chở bởi bố mẹ ta nên không có đủ tầm nhìn để nhận ra điều đó…

Đến khi ta khôn lớn trưởng thành cũng là lúc ta phải vật lộn với cuộc đời nhận thấy: đời sao bạc quá! Đối diện với những áp lực mưu sinh, với cơm áo gạo tiền nhiều lúc ta như không còn đủ sức để gắng gượng để tiếp tục cố gắng…

Đôi khi tự bản thân ta tự tạo áp lực cho chính bản thân hơn bất kì một ông chủ nào khác. Rằng tại sao ta không là một nguyên thủ quốc gia hay một nhân vật tài giỏi nào đó trong xã hội? Hoặc tại sao ta không thể kiếm thật nhiều tiền?

Tại sao ta không là gì đó như kì vọng quá đỗi cao kì của chính bản thân ta? Liệu ta có đủ sức để trả lời những câu hỏi đó trong cuộc sống lắm chông gai này?…

Nhiều lúc thấy mình là người duy nhất trên thế giới này cảm thấy cô đơn vì thanh xuân đang dần đi qua mà vẫn không thể tìm cho mình một người tâm đầu ý hợp, một người nào đó có thể chịu đựng nổi tính khí ương bướng thất thường của ta…

Cũng nhiều lúc thấy ta như héo úa không còn sức trẻ để mà công hiến cho nắng ban mai chói lòa thử thách khi ta xách xe ra khỏi nhà… Rồi khi tan dạy xách xe ra về xe không bị hỏng đã là một may mắn..về nhà an toàn đã là một việc tốt..mỗi ngày với tôi nó như là một cuộc chiến…

Môt cú chạm nhẹ của cuộc sống lên ta cũng làm ta đau đớn, làm ta mất tay lái con tàu cuộc đời, làm ta loạng choạng và đôi khi mất phương hướng và muốn từ bỏ… Và đôi khi tự hỏi ta sẽ phải gồng mình mạnh mẽ trong bao lâu nữa.

Tự ta thấy mình yếu đuối trong cuộc đời một mình ta cáng đáng chống chọi với đầy rẫy nối sợ hãi trong ồn ào phố xá… Một đứa con gái luôn tỏ ra bản lĩnh để che khuất đi sự yếu đuối, nhát gan mà luôn phải cong mình lên dũng cảm rằng tôi không sao! Tôi không khóc, tôi luôn vui mặc dù đôi khi tủi thân quẹt vội hàng mi ướt nhòe trong giấu giếm.

Luôn có một ai đó cứ thường trực trong tim ta nhưng không thể nào với tới vì khoảng cách cứ ngày một xa xôi bằng sự gượng gạo hoài ngi và những hố sâu tâm lí…Tôi thực sự không muốn gọi họ là người yêu cũ-từ cũ sao mà nhói và tạo cho ta một vết cứa..tôi gọi đó là mối tình đầu! Và họ đã quên ta… họ không cần ta nữa và chỉ mỗi ta ôm đồm nỗi nhớ, khép trái tim mình lại và ngốc nghếch chọn sự cô đơn….

Tự hỏi ta đã bao giờ thương bản thân mình chưa hả cô nàng sắt đá?

ST – Dear.vn

Độc lập về tài chính

Ngay cả khi kinh tế gia đình bạn ổn đến mức bạn có thể không cần đi làm mà vẫn sống sung túc, bạn vẫn phải kiếm cho mình một công việc kiếm ra tiền. Dù số tiền đó ít ỏi và chỉ đủ phục vụ cho những nhu cầu tối thiểu thì bạn vẫn có tiếng nói trong gia đình hơn thay vì để cán cân kinh tế nghiêng hoàn toàn về phía chồng. Có thể chồng bạn luôn muốn bạn được nghỉ ngơi và không phải ra ngoài vất vả kiếm sống thì điều đó không có nghĩa khi anh ta cáu giận sẽ không mang chuyện này ra để chì chiết.

Khi độc lập tài chính, sự quyết đoán của cô ấy sẽ tăng lên, sẽ tỉnh táo và biết mình làm gì.

Đừng ôm đồm

Hãy dành thời gian nghỉ ngơi cho chính bản thân mình. Đừng ôm đồm, tham công tiếc việc, nếu cái gì bạn cũng làm sẽ khiến chồng con ỷ lại, mặc nhiên coi đó là việc của bạn, và dù bạn có vất vả thế nào cũng chưa chắc chồng bạn đã hiểu và thông cảm.

Không cố thay đổi người khác

Đặc biệt trong tình yêu, việc cố gắng thay đổi đối phương theo ý mình chỉ khiến bạn đánh mất đi hạnh phúc. Nếu đã yêu ai đó, tức là bạn sẽ yêu cả những điểm chưa hoàn hảo của họ, yêu con người thực sự của họ. Khi yêu một cách chân thành, bạn mới có thể cảm nhận được sự hạnh phúc

Luôn đẹp

Đây chính là thói quen cần phải có của người phụ nữ. Muốn được yêu thương và hạnh phúc, trước hết bạn cần phải yêu lấy chính bản thân mình. Chăm chút cho bản thân sẽ khiến bạn cảm thấy yêu đời và khi đó hạnh phúc sẽ nhanh chóng tìm đến với bạn.

Loại bỏ suy nghĩ tiêu cực

Luôn nhìn cuộc sống bằng ánh mắt tiêu cực, buồn bã, chán nản là đặc trưng tính cách của những cô nàng này. Ngay cả khi bản thân và cuộc sống hiện tại không đến nỗi nào nhưng có nhiều phụ nữ luôn cho rằng mình chẳng có gì, chẳng bằng ai. Họ sống khép kín, tự ti và thường xuyên rơi vào trạng thái ủ ê vì ghen tị, vì thấy mình thua kém.
Đàn ông cho rằng một cô nàng bình thường, thậm chí kém cỏi nhưng tự tin, lạc quan về cuộc sống còn hấp dẫn hơn nhiều típ phụ nữ luôn tự hủy hoại bản thân bởi lối sống tiêu cực.

Yêu con hơn chồng

Chẳng phải bỗng dưng từ xa xưa các cụ đã dạy rằng “lấy chồng theo chồng, có con theo con”. Đứa bé là tài sản lớn nhất của người mẹ. Kể cả chồng bạn có trăng hoa, tệ bạc với bạn đến đâu, chỉ cần bạn vẫn kiên trì nuôi dạy con thật tốt, bạn vẫn sẽ có tương lai hạnh phúc.

Nhiều người phụ nữ cam chịu cuộc sống không hạnh phúc vì sợ con mình sẽ bị ảnh hưởng xấu khi lớnlên trong một gia đình không toàn vẹn, đó là suy nghĩ sai lầm. Trẻ nhỏ sẽ lớn lên vui vẻ, khỏe mạnh nếu được chăm sóc kỹ lưỡng về cả thể chất và tâm hồn. Điều này chỉ có được khi bậc cha mẹ của chúng cũng được vui vẻ.

Có đam mê để theo đuổi, có sở thích để tận hưởng

Lấy chồng, sinh con không có nghĩa bạn phải dẹp hết mọi đam mê, ước mơ và thú vui qua một bên. Không có gì là quá muộn để theo đuổi. Có thể ước mơ của người phụ nữ như bạn sẽ khác với ước mơ của cô gái tuổi đôi mươi nhưng bạn có kinh nghiệm, trải nghiệm phong phú để biết mình nên bắt đầu từ đâu.
Sở thích cá nhân chính là vũ khí lợi hại nhất để vực dậy tinh thần bạn dù đang ở lúc kiệt quệ nhất. Đôi khi bạn không nhận ra nó nhưng bạn sẽ thấy mình bất chợt mỉm cười chẳng vì lý do gì khi được sống trong những ngày tháng tự do và tùy ý làm điều mình muốn.

Sẵn sàng nâng lên, nhưng cũng có thể đặt xuống!

Bạn cần học được cách từ bỏ, học được cách nhìn ra những thứ càng cố gắng càng khó níu giữ. Trái tim của một người đàn ông một khi đã thuộc về người khác, bạn chẳng nên cố gắng hơn làm gì. Đừng tự biến mình thành một người phụ nữ chỉ biết mù quáng chạy theo người không yêu mình, tự làm tổn thương chính bản thân và chẳng nhận lại được điều gì xứng đáng.

ST – Dear.vn

Đôi khi tôi căm ghét việc phải làm một phụ nữ. Tôi xin nhắc lại lần nữa, phụ nữ chứ không phải con gái. Con gái là một quãng thời gian ngắn ngủi, phụ nữ thì chiếm phần lớn thời gian của một đời người. Con gái thì được cho phép ngây ngô, ngây thơ hay ngây ngây thơ thơ, còn phụ nữ thì không. Phụ nữ phải đẹp, quyến rũ, chín chắn và có khí chất.

Tôi đôi khi căm ghét phải làm một người phụ nữ. Như đã nói ở trên, phụ nữ phải đẹp, phải quyến rũ, chín chắn và có khí chất. Những thứ ấy từ đâu mà có? Từ những trải nghiệm. Trải nghiệm đẹp thôi có mang lại được không? Câu trả lời ở đây là: “Không. Trải nghiệm đau và nhớ đời mới đem lại những thứ ấy”.

Như vậy, để làm một người phụ nữ thực thụ, bạn phải đau, không ít thì nhiều. Những nỗi đau thấm đến tận xương tủy, đau khắc lòng, đau tới mức thay đổi một con người. Từ một đứa con gái thành một người phụ nữ. Nhưng mà bạn không được để nỗi đau hằn lên ánh mắt của bạn, bạn không được để nỗi đau hằn lên nụ cười nhếch mép hay nụ cười nhạt.

Bạn không được để nỗi đau hằn lên bất cứ chi tiết nào trên khuôn mặt. Nỗi đau chỉ được phép để lại dấu ấn trong tiềm thức, chuyển hóa ra ngoài thành một nụ cười ít rạng rỡ hơn nhưng quyến rũ hơn. Một ánh mắt không sáng long lanh nhưng sâu thẳm hơn. Nỗi đau, của một người phụ nữ, nó làm tâm hồn trở nên nhiều góc cạnh hơn, nhưng vẻ bên ngoài lại đẹp hơn. Vẻ đẹp của chính bên trong toát ra.

Tóm lại, để trở thành một người phụ nữ thực thụ rất đáng sợ. Bạn phải biết cách biến nỗi đau thành vẻ đẹp, bạn sẽ phải học cách tự chống chọi với nỗi đau một mình khi mọi người đang trầm trồ tán dương vẻ đẹp của bạn.

Mặt khác, tôi cũng yêu thích làm một người phụ nữ. “Phụ nữ phải đẹp, phải giận dỗi, phải yêu thương. Thế mới là phụ nữ”. Làm phụ nữ, bạn không được quyền yếu đuối với đám đông nhưng bạn có quyền yếu đuối tuyệt đối với một (vài) người đàn ông nhất định.

Đàn ông không thể, họ phải tỏ ra mạnh mẽ gần như toàn bộ thời gian với gần như tất cả mọi người, từ thân đến xơ, nhưng phụ nữ được làm con mèo ít nhất với một người đàn ông của bạn. Dù có một người như thế thôi cũng là quá đủ để gạt bỏ mọi mệt mỏi trong cuộc sống.

Mà khi bạn trở thành con mèo với người đàn ông của bạn, bạn đã có một người sẵn sàng chết vì bạn, hiến dâng cho bạn mọi thứ. Thế thật là hay quá, được trở về nhà nhỏ bé trong vòng tay người một người đàn ông thật sung sướng chẳng khác nào được đi giày bệt sau cả ngay đi giày cao gót.

Mà phụ nữ thì còn được mềm lòng. Mà mềm lòng thực sự chỉ là sự yếu đuối quá độ của lý trí và tình thương quá độ của con tim. Một người đàn ông mềm lòng sẽ bị chửi là thằng nhu nhược. Còn phụ nữ hay mềm lòng sẽ được nói là nhân hậu, giàu tình thương.

Đôi khi người ta cũng bảo phụ nữ mềm lòng là nhu nhược. Nhưng phụ nữ nhu nhược thì đã sao, đàn ông chẳng phải đều mong người phụ nữ của mình là con mèo hay sao.

Bạn cũng biết đấy, sự yêu thích của tôi với việc làm một người phụ nữ vấn chiến thắng sự căm ghét. Cơ bản, bởi tôi nghĩ rằng tôi là một người phụ nữ thông minh, cứng rắn với toàn thế giới và mềm yếu với người đàn ông mình yêu.

Tuy nhiên, để trở thành một người phụ nữ trưởng thành mới là vấn đề thực sự khó. Bởi, một người phụ nữ trưởng thành, là một người phụ nữ không nhận sự thương hại từ người khác!

Hạnh – Dear.vn

Có một ngày mưa

Người ta thường nghĩ đến mưa như những nỗi buồn, nhưng đối với tôi, mưa là sự bình yên. Tôi thích mưa, không phải vì lãng mạn bay bổng. Đơn giản vì mưa xua tan bao nỗi bực nhọc, đưa tôi về với những ngày tuổi thơ bình yên. Nhớ những ngày lội những con mương nước đỏ ngầu sau con mưa, rồi những buổi chỉ đợi trời mưa là cả đám kéo nhau ra chơi trò trốn tìm.

Về nhà người ướt sũng, bị đòn vài roi rồi khóc lóc om sòm. Ngày đó, tôi đâu nghĩ rằng đó là những ngày tháng tươi đẹp và bình yên. Nhưng thật may những ngày tháng đó lại cùng thời gian theo tôi đến tận bây giờ mà mãi mãi về sau.

Sau cơn mưa nếu trời không sáng thì cũng trong lành hơn. Mưa đem đi hết những bụi bẩn trong bầu không khí mà con người phải hít thở từng giây từng giây. Người ta thường bảo khóc dưới mưa thì không ai biết mình đang khóc nhưng đối với tôi, có những ngày cũng sướt mướt dưới cơn mưa lại thấy long thật nhẹ nhõm vì có mưa làm bầu bạn. Có mưa lắng nghe nỗi lòng từ sâu thẳm. Mưa lặng im đến bên khóc cùng tôi.

Tôi đã có lúc thấy mình lạc lõng giữa cái thế giới rộng lớn này, dòng người cứ tấp nập vội vã, tôi lại chợt nhìn lại mình, mình đang theo đuổi điều gì, mình đi nhanh quá đến nỗi quên đi những người bên cạnh mình, quên đi những ký ức bình yên đã theo tôi suốt những năm tháng qua. Mưa là lúc ta dừng lại, đi chậm hơn và biết ơn cuộc đời này. Biết ơn những điều tốt đẹp lẫn những nỗi buồn mà cuộc sống này mang lại. Bởi, những điều đó giúp ta có thêm sức mạnh và trưởng thành hơn. Chúng ta yêu thêm những người xung quanh mình hơn

Đôi lúc cuộc sống này mệt mỏi đến mức lười nói chuyện, lười ăn, lười yêu, lười thở… Chỉ muốn lẳng lặng một mình đi dưới mưa để bản thân mình bớt trống trải. Khi nhìn đằng sau hay phía trước chỉ thấy một đám mây mịt mờ thì hãy cứ bước tiếp, bước từng bước một, đi về phía trước rồi mưa sẽ tạnh, nắng sẽ soi chiếu ở phía cuối con đường.

Có những ngày đứng hẹn nhau ở góc phố rồi chờ đợi nhau, dỗi cơn mưa làm người đến trễ, rồi cùng nhau cười cười nói nói dưới mưa, rồi lại thương cơn mưa đã giữ người ở lại lâu hơn. Rồi thầm trách mưa sao ngừng rơi. Vậy đó, tại sao cứ ví những ngày mưa là những nỗi buồn…

Rồi những ngày bỗng cơn mưa rào bất thình lình ập đến làm nỗi nhớ lại ùa về, nhớ hàng cây tắm mình dưới mơ, nhớ tuổi thơ chạy nhảy phá phách. Rồi lại nhớ những dòng cảm xúc xưa. Người đã từng thương ấy bây giờ như thế nào nhỉ?

Lúc trưởng thành rồi, người ta thường tất bật với cuộc sống mưu sinh. Khi những cảm xúc dễ bị bỏ quên, con người trở nên trọng vật chất hơn, cũng là lúc mưa dần trở thành một kẻ gây phiền toái. Mưa làm chậm bước con người ta đi kiếm tiền. Mưa làm ướt những bộ quần áo, mái tóc bóng bẩy mà người ta phải tốn hàng giờ để chải chuốc. Mưa làm người ta chỉ muốn ngồi trong những chiếc hộp bốn bánh khi phải đi ra đường.

Mưa con người sống thật với cảm xúc của mình, vui cũng được. Khóc cũng chẳng ai hay, vì ai cũng tất bật với cuộc sống của họ. Cái thứ cảm xúc mà con người luôn có nén bên trong mình, bên trong cái lớp vỏ bọc họ tự tạo ra để thích nghi với thế giới bên ngoài để cả thế giới không biết rằng thật ra bên trong con người ta yếu đuối biết nhường nào.Thế đó!

Cái thế giới này bây giờ ảo lắm, con người ta đang vui lại hay tỏ ra mình mình buồn và đau khổ gì đó lắm, và ngược lại, con người đang buồn khổ thì hay cố tỏ ra vui vẻ, người rảnh rỗi không biết làm gì thì hay cố tỏ ra mình bận rộn, người bận rộn trăm công ngàn việc cày ngày cày đêm thì tỏ ra bên ngoài là mình thư thái, rảnh rỗi lắm. Người nghèo thì cố gom góp hết những đồng tiền cuối cùng để cố trang bị cho mình một vẻ ngoài giàu có. Trong khi người giàu có thì lại thích hóa trang thành những người nghèo khổ.

Ừ thì, trong cái xã hội này, sống là phải tỏ ra..

Thủy – Dear.vn

Đôi lúc thật khó khăn để quyết định độc thân khi chúng ta đang ở trong quỹ đạo của cuộc sống hẹn hò. Tuy nhiên, có một điều chẳng nhiều người nhận ra, đó là chúng ta luôn luôn đang hẹn hò với chính bản thân mình. Như mọi mối quan hệ khác, chúng ta cũng nên nuôi dưỡng mối quan hệ này một cách nghiêm túc, bắt nguồn từ bên trong, từ những điều nhỏ nhặt nhất có thể mang đến niềm hạnh phúc thật sự.

Khi có thời gian tập trung cho mối quan hệ hẹn hò với chính bản thân, chúng ta sẽ biết chính xác những gì mình đang cần, đồng thời nhận ra được sức mạnh và sự tự do đầy hấp dẫn mà mình chưa từng khám phá.

Ta có thể đi bất cứ đâu mình thích, với bất cứ ai ta lựa chọn, và điều này chỉ xảy ra khi ta cho phép bản thân mình không bị ràng buộc về tâm lý với bất cứ một người nào khác.

Không còn phải lo lắng đến cái nhíu mày của người kia, ta thực sự là chính bản thân ta, nguyên vẹn như những ngày rất xưa cũ.

Tôi nhớ đến cuốn sách nổi tiếng “Ăn, cầu nguyện và yêu”, khi Elizabeth Gilbert ly hôn và bắt đầu cho phép mình suy nghĩ một cách độc lập, chẳng hạn như cô tự hỏi mình: “Mày muốn làm những gì hả Liz?”.

Dần dần, những ý tưởng bắt đầu tuôn ra trong đầu cô: “Tôi muốn đi đến lớp học yoga. Tôi muốn về nhà sớm sau giờ tan tầm và đọc một cuốn tiểu thuyết hay. Tôi muốn học để nói tiếng Ý thật trôi chảy.”

Khả năng của mỗi người ta là vô hạn, và khi ta dành nhiều thời gian cho bản thân, khả năng đó mới bắt đầu được bộc lộ, những ước mơ mới bắt đầu trở thành hiện thực.

Bob Dylan chẳng phải đã nói rồi sao: “Khi bạn không có gì trong tay nghĩa là bạn cũng không có gì để mất”. Tất cả mọi thứ bạn muốn đều nằm trong tầm tay của bạn, chỉ là bạn có thật sự muốn nắm giữ hay không thôi.

Những niềm vui lớn nhất trong mối quan hệ hẹn hò mà tôi từng biết được, đó chính là việc bạn có thể chia sẻ những niềm vui trong cuộc sống riêng, những sở thích đặc biệt của mình – những điều tạo nên con người bạn, cho một người khác. Nhưng rồi sau đó, tình yêu khiến bạn phân tâm.

Những cô gái tội nghiệp của tôi ơi, hãy đừng biến mình thành con người khác chỉ để làm hài lòng đối phương. Sẽ mãi mãi chẳng có sự hài lòng nào cả nếu anh ta không yêu thương chính con người thực sự của bạn. Chẳng phải anh ta đã phải lòng với bạn vào phút giây bạn là chính mình sao?

Không cần bận tâm quá nhiều đến tương lai, hãy sống thật hạnh phúc cho phút giây hiện tại. Tồn tại trên thế giới này đã là một điều diệu kỳ, đừng biến cuộc sống của mình trở nên vô nghĩa chỉ vì một ai đó đã ra đi. Cũng đừng cố chấp ở lại trong mối quan hệ khiến bản thân héo mòn và hư hao thêm nhiều nữa.

Buồn chán quá thì đi du lịch. Không có ai đi cùng thì hãy tự đi một mình, đó là một trải nghiệm đáng giá mà sau này chắc chắn bạn sẽ hối tiếc nếu chưa bao giờ trải qua. “Đôi lúc cách duy nhất để trí não và trái tim trở nên tĩnh lặng là đôi chân phải bận rộn”. Hãy tin rằng bản thân mình có thể đưa mình đến những nơi đẹp đẽ.

Hãy dành thêm thời gian để suy nghĩ về tình yêu. Những khoảnh khắc đã qua đều quý giá, đều đáng để trân trọng, nhưng hãy ngẩng đầu lên và nhìn về phía trước, nơi có bầu trời xanh vẫn rực rỡ trên cao dù trong lòng mình còn giông bão.

Nỗi cô đơn của những ngày tháng này chỉ như một thứ gia vị ngọt ngào, dạy ta biết yêu mình nhiều hơn, biết sống cho những ngày mai sẽ còn xanh hơn màu trời.

Và điều cuối cùng, cũng là điều quan trọng nhất, chúng mình chớ nên quên: “Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng”.

Na – Dear.vn

Mỗi sáng thức dậy như một thói quen, ta nhìn lại chính mình sau một đêm thức giấc. Vẫn khuôn mặt đó, đôi mắt đó, nụ cười đó nhưng sao tôi cảm nhận đó không phải là tôi của ngày xưa nhỉ?

Lúc thơ dại ta ao ước được nhanh chóng trở thành người lớn. Để được thỏa thích làm theo ý mình, để không còn phải ở trong sự bao bọc của mẹ cha. Để có thể tự đưa ra quyết định cuả chính bản thân.

Khi ta thơ dại ta nhìn mọi thứ bằng một màu hồng bao phủ. Màu của hạnh phúc, màu của hy vọng và màu của những niềm vui trên con đường phía trước đang dần dần tiến gần đến. Ta ngẩng cao đầu, mắt ta long lanh tràn đầy sự lạc quan, chân ta bước đều miệng ta hát lá là la…

Ta khao khát được lớn lên nhanh chóng. Để không bị quản thúc, để được tự do làm những gì mình thích. Để được trở thành một người độc lập trong cuộc sống của chính mình. Ta như một chú chim nhỏ muốn rời xa chiếc lòng son của mình để được bay vào bầu trời xanh rộng lớn. Chắc hẳn nơi đó có nhiều điều thú vị lắm!

Thời gian thấm thoát trôi qua không nhẹ nhàng cũng không quá nhanh đến nỗi ta bỡ ngỡ trước hiện tại. Giờ đây tôi đã trở thành một người trưởng thành. Tôi đã không còn phải ở trong sự bao bọc của gia đình. Tôi được tự do làm những gì mình muốn, mình thích. Được thỏa thích bay nhảy trong thế giới rộng lớn. Mặc dù vậy nhưng sao nó không phải là một màu hồng như tôi mơ ước?

Trưởng thành rồi tôi thấy mọi thứ đều rất phũ phàng. Tôi phải học cách tự bảo vệ mình trước giông tố cuộc đời, không còn được về nép vào lòng mẹ để được nghe mẹ âu yếm thì thầm ” Con đừng sợ. Có mẹ ở đây rồi “. Tôi thấy được sự giả dối ở lòng người. Họ chỉ bên ta lúc họ cần và khi ta hết giá trị lợi dụng họ sẽ lạnh nhạt quay lưng bỏ đi.

Tôi nhận ra cuộc sống này không có gì là mãi mãi. Bạn bè khi trưởng thành mỗi người một nơi, một cuộc sống,biết bao giờ gặp lại nhau. Nếu lỡ ta vô tình gặp lại nhau thì ” lòng người ” có đổi thay? Càng lớn thì ta càng ích kỷ? chỉ đặt lợi ích mình lên hàng đầu. Trong cuộc sống luôn có quy luật mà ta không thể nào thay đổi được dù cho có cố gắng đến mấy! Đúng vậy, cuộc sống này muôn màu nên con người cũng phải muôn mặt để có thể sinh tồn cùng với nhịp sống này.

Đừng nhìn nó với một màu hồng mơ mộng và ngây ngô nữa nhé! Phải chăng cuộc sống chỉ đỡ phức tạp hơn khi ta còn thời trẻ người non dạ, khi còn hồn nhiên vô tư của lứa tuổi mà ông bà ta hay nhìn nhau rồi cười một cách âu yếm rồi khẽ nói: ” đúng là trẻ con có khác” không nhỉ?

Có lẽ là vậy, không có thời gian nào đẹp hơn thời thơ ấu của ta, cái thời chỉ biết sống thật với cảm xúc của chính mình. Đói thì ăn. Vui thì cười. Buồn thì khóc. Giận thì ” bo xì” không thân nữa. Yêu ghét rạch rồi. Sòng phẳng. Không để bụng tất cả đều để cho gió cuốn đi.

Cái thời ta không biết so hơn tính thiệt với người. Không bon chen vào chốn thị phi. Không biết đố kỵ. Không biết diễn với cảm xúc giả tạo đang ẩn sâu trong mình.

Ai rồi cũng khác mà… nên đừng quá hy vọng bất cứ điều gì gọi là vĩnh cửu. Đừng quá tự tin cái gọi trường tồn. Đó không đơn giản là một phép toán mà có một đáp án đúng. À không, một đáp án duy nhất thật nhưng có nhiều cách giải khác nhau mà. Đó thấy chưa, ai rồi cũng khác mà!

Khi càng lớn ta lại càng cô đơn lạc lõng, bạn bè dần dần rời xa ta. Còn đâu cái thời hí hửng đến trường để cùng tụm năm tụm bảy để chơi cùng nhau, còn đâu cái thời cái bánh xẻ đôi, còn đâu cái thời cùng nhau chơi đùa cùng nhau bị đòn vì tội ham chơi quên cả giờ giấc. Đó là cái thời ta gọi là ” tuổi thơ dữ dội” ấy!

Thời gian vô tình trôi, kỉ niệm vẫn mãi còn, nhưng con người thì càng thay đổi. Thời sinh viên ta đã có những người bạn thân thiết. Đánh không đi, đuổi vẫn đến. Không có gì tách rời. Rồi khi ra trường mỗi đứa một nơi, một nghề, một dự định riêng. Sau này khi gặp nhau lại phải mang cảm giác hụt hẫng.

Đừng bao giờ đặt quá nhiều niềm tin của mình vào mối quan hệ nào nhé. Tình yêu – tình bạn và tình người. Đừng bao giờ nói yêu mãi mãi rồi khi đến lúc không còn muốn bên cạnh nhau nữa lại nói ” ai rồi cũng khác mà”. Đừng nói rằng mình sẽ không bao giờ thay đổi. Vì đâu ai biết được mai này mình có đổi thay? Chẳng có gì là tuyệt đối cả đâu vì rồi ai cũng khác mà. Ta có quyền tạo hy vọng nhưng đừng ngây thơ tin nó sẽ đạt được tỉ lệ 100℅. Ta có quyền yêu nhưng đừng tin nó trường tồn. Để rồi phải ngã ngụy vì hụt hẫng.

Ai rồi cũng khác. Người ta càng lớn, càng va chạm nhiều cuộc sống này sẽ cảm nhận được điều ấy. Con người biết giả tạo để khỏi va chạm cuộc sống của nhau. Thói đố kỵ, hơn thua dần dần xuất hiện trong họ dù họ không muốn thế! Họ không muốn phá bỏ mối quan hệ tình bạn, không muốn mất đi người từng kề vai sát cánh nhưng cuộc sống buộc họ phải làm vậy

Theo thời gian, mọi thứ đều thay đổi. Một quy luật tàn nhẫn nhưng không thể làm khác được. Nên ta hãy hòa vào thay vì cứ muốn có một phép màu nào đó xuất hiện. Ta vẫn làm việc, vẫn vui vẻ, vẫn hẹn hò. Mọi thứ cứ thuận theo tự nhiên như vậy có lẽ ta sẽ nhẹ lòng hơn…

Thủy – Dear.vn

Có một câu chuyện tôi muốn kể cho các bạn nghe và thật sự mình cảm thấy bực tức với kiểu đàn ông như thế này!

Chuyện là bác giúp việc nhà tôi về quê, tôi ban ngày phải sơ tán con sang bà ngoại 1 lúc để đi làm! Chiều chạy qua ngó nghiêng con, cho đi ngủ rồi cong đuôi phi xuống xưởng thêu mới để bàn bạc làm việc.

Lúc đi về thì gọi một chiếc xe Uber, anh tài xế có vẻ niềm nở dăm ba câu chuyện. Tôi thì mải nghe hết cú điện thoại này, đến cú khác. Bỗng anh uber nói:
” Anh nghe với nhìn em đã thấy em năng động với chắc hiện kinh doanh có nhiều nhân viên nhỉ?”

Tôi chẳng để ý đáp :
” Em cũng kinh doanh bình thường thôi ”

Anh Uber lại tiếp lời :
” Ôi anh nghe đã thấy em là người quản lý giỏi rồi, em trẻ mà nói năng công việc đâu ra đấy. Chẳng bù con vợ anh, chỉ đi làm được mỗi việc văn phòng mà chẳng có màu mè gì, lương bao nhiêu thì biết bấy nhiêu thôi, chậm chạp lắm. Mọi chi phí trong nhà là anh phải lo nhiều đấy chứ ”

Lúc này thì tôi dừng không còn nhắn tin công việc nữa chỉ vì tôi thấy ngứa tai. Bố tôi không bao giờ để ai gọi tôi là ” con này, con kia ” nên khi nghe đến từ ” con vợ ” thì cái máu đồng bóng của tôi lại nổi lên.

Tôi cất lời hỏi:
” Anh chắc cũng phải mấy cháu rồi ý nhỉ ”

Anh Uber :
” Ừ , anh có 2 thằng con trai, 1 đứa lớp 1, 1 đứa lớp 4. Nghịch lắm”

Tôi :
” Thế anh đi làm tầm giờ này chắc vợ anh đón con nhở ”

Anh Uber :
” Ừ vợ anh đón con ”

Tôi :
” Thế nội trợ cũng vợ anh à ”

Anh Uber vẫn rất thản nhiên:
” Ừ, tất nhiên là vợ anh phải làm rồi ( rồi cười khà khà – tôi cũng không hiểu vì sao anh ta lại cười )

Tôi :
” Ôi thế vợ anh 1 ngày cũng 1 tỷ thứ việc ý nhở, đi làm, lo đưa đón con, lại cơm nước, giặt giũ, con cái. Thế là anh có phúc đấy, còn chê cái gì, đáng nhẽ anh còn phải khen đấy! ”

Anh ý vẫn luyến thoắng cái chất giọng lè nhè bảo thủ:
” Ừ, nhưng mà như tầm anh thì anh vẫn muốn lấy được cô vợ nào phải làm kinh tế giỏi với nhanh nhẹn ”

Tôi cười khẩy :
” Ôi giời ơi, anh đúng là sướng không biết đường, vợ anh làm với lo kiểu đấy chắc chẳng có ngày nghỉ thế mà chẳng được 1 câu khen. Mà thôi gia đình cũng phải có người kiếm thế này, người kiếm thế kia chứ làm sao mà được cả thế. Nhà anh đúng chuẩn đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm rồi còn gì nữa ”

Anh Uber chắc thấy hớ mới chữa ngượng:
” Ừ ừ thì anh cũng biết là vợ anh nhiều khi cũng vất vả nhưng anh sợ khen vợ, vợ lại vênh mặt lên nên thôi chẳng nói thì hơn – ( Lại cười phớ lớ )

Thế đấy các mẹ ạ, có những anh Uber hồn nhiên như thế này, 1 chiều đón phải 1 con dở hơi là tôi thì bảo sao mà không bị ăn 1 sao! Vì can cái tội bạc mồm bạc miệng chê vợ.

Phụ nữ bây giờ không những phải lo cho gia đình, con cái, đối nội đối ngoại, nội trợ còn phải kiếm tiền, tiền nhiều ít không biết có được nâng niu hay không?

Thế nhưng đối với 1 số anh! Các anh chỉ cần đi làm là đủ! Con các anh tự lớn, cơm tự có từ trên trời rơi xuống, ra đường thì hào phóng khen người này người kia, về nhà thì tiếc 1 lời khen với vợ! Người đã vì gia đình mà lao tâm khổ tứ nhiều, đôi khi không may mắn vẫn bị chê.

Bản thân tôi thấy mình chẳng làm nổi tất cả những việc chị vợ kia đang làm. Nhưng cũng thấy thương thương cho phận đàn bà và rút ra được 1 câu: ” tất cả những sự cho đi dễ dàng thì đều nhận lại được những phũ phàng ” …

Thu Hà – Dear.vn

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget