Articles by "Tâm Sự"
Akulaku Android Anh dep Anh khao than Art Group AUDIORECORDER Bệnh tình dục Biện pháp tránh thai Blog gioi tinh Blogger Bói toán Bộ phận sinh dục nam Bộ phận sinh dục nữ Cách làm tình Cau chuyen hon nhan Cau chuyen tinh yeu Con gái Cover Công Nghệ Cuộc sống Dac san vung mien Dep plus Dinh dưỡng cho tình yêu Doc truyen Du lịch Dương vật Dương vật đàn ông đi chơi Điểm G Điệp sơn EDM ELECTRA JAILBREAK Eva -Adam Facebook Free Acc ghi âm cuộc gọi gia đình Giá rẻ hạnh phúc Hỏi đáp Hôn Nhân Hướng dẫn làm tình IOS iPhone Jailbreak Kama sutra Kamasutra video Khởi Nghiệp kích thước Kien thuc tinh duc gioi tinh Kiến thức kinh nghiê kinh nghiệm Kỹ năng cho nam giới Kỹ năng cho nữ giới Làm tình lâu Màng trinh Mastercard MMO Mon an tot cho suc khoe tinh duc Mon ngon Mon ngon moi ngay Nghe thuat yeu Nghệ thuật làm tình Nghệ thuật quan hệ tình dục người lạ nha trang Nhạc Vàng Nude Art Oral sex Phong thuy phú yên Premium PSD quan hệ bằng miệng Quan hệ tình dục QUAN NIỆM CUỘC SỐNG Remix Ringtone SAMSUNG Shunga Suc khoe Suc khoe ba bau Suc khoe tinh duc Sức khỏe Sức khỏe giới tính Sức khỏe tình dục nam Sức khỏe tình dục nữ Tâm Sự Template thái lan The thao khoe dep thời gian Thủ dâm Thư giãn thương Tiếu Lâm Tin hot Tin hót 24h Tin tình dục Tình Bạn Tình dục Tinh duc nam Tinh duc nu Tinh yeu Tình yêu Truyện Ngắn Tu the quan he tinh duc Tu van suc khoe Tuổi dậy thì Tư thế quan hệ TWEAK Video VPN xinh đẹp Yoga và tình dục

Em ah, mới đây mà đã gần 10 tháng 15 ngày rồi đó - cái ngày ko còn em bên anh nữa,
Hôm nay là ngày thứ 7, a thực sợ 2 ngày cuối tuần, 2 cái ngày mà chẵng thể làm đc việc j ngoài nhớ về e, nhớ về tình yêu của a và e.
A thực sự sợ đến cuối tuần lắm em ah, a cũng chẵng biết từ lúc nào mà a lại sợ đến thế, có lẽ từ khi e ra đi, em bước ra khỏi cuộc đời a. Anh còn nhớ như in cứ sáng chủ nhật 2 đứa lại cafe cóc, a muốn lắm, thích lắm nhưng bây h sao còn có đc nữa chứ.


Anh đã suy nghĩ thật nhiều về e, về tình yêu của a và e và a nhận ra đúng là khi em bước ra khỏi cuộc đời anh, em có cuộc sống tốt hơn về mọi mặc, a thì ngược lại a quá yếu đuối, vì mất e mà a đã tự giày vò bản thân anh, tự đánh mất tương lai, con người của anh. Anh sống trong sự giằng vặc của bản thân, a luôn đặt cho mình câu hỏi ... tại sao? vì sao? tại sao a lại làm như thế? tại sao a không giữ được em bên anh ? .... rất rất nhiều câu hỏi anh tự đặt ra nhưng a chẵng thể nào biết đc câu trả lời.

Thú thật từ cái hôm em đi đến h ko có ngày nào a đc bình yên, e luôn ở trong suy nghĩ của a, tình yêu trong a dành cho e vẫn còn đó, nó chẵng mất đi, và chẵng giảm đi một chút nào, vẫn là a đó, vẫn hết lòng yêu em, vẫn là 1 cậu con trai đứng đầu ngõ nhà e và đợi e ra ... vẫn 1 người hay thích đi đến bờ kè vào mỗi buổi tối để hóng gió ... anh vẫn còn yêu em ... a cũng chẵng biết đến khi nào e mới thực sự hiểu đc tình yêu a dành cho em nhiều đến thế nào.

A biết e cũng chưa một ngày nào quên đc anh cả, sâu thẩm con mắt em, trong con người em, tình yêu e dành cho a vẫn còn đó, vẫn là người con gái hay zận hờn vu vơ a, a nhõng nhẽo với anh, a khóc với anh ...

A sẽ đợi, đợi đến cái ngày a đc hạnh phúc bên em, để một lần nữa a được yêu e, cố gắng làm tất cả vì e ... vì tình yêu của a và e. - Kichi

Vẫn biết là em với anh giờ đây chẳng là gì
Mà sao vẫn đau khi thấy em đi bên người khác
Vẫn biết từ lâu tất cả cũng đã phai nhạt màu
Nhưng chưa khi nao anh quên những giây phút ban
Đầu.
Những lúc gặp nhau nói anh giờ đây ổn rồi mà
Mà em biết không anh cố che đi nỗi buồn đó
Muốn xoá sạch đi để bước tiếp để yêu một người
Nhưng anh không thể bởi vì anh vẫn còn yêu em.
[ĐK:]
Phải chi ta có thể một lần thôi em hỡi,hoán đổi cho
Nhau để em biết anh yêu em thế nào
Để cho em sẽ biết niềm đau anh phải gánh khi cứ
Yêu em dẫu biết tim em nay đã nguội lạnh
Phải đâu anh yếu đuối, bởi vì yêu em thôi.
Nước mắt anh rơi giữa đêm khuya vắng,anh điên mất rồi
Ngày qua anh vẫn sống, nụ cười anh vẫn hé 
Nhưng em biết không anh chưa bao giờ thấy lòng bình yên.

Sài gòn độc ác với anh quá phải không em ?

Sài gòn nơi mà anh đã tìm thấy em, nhưng cũng chính là nơi mà tự tay anh đã đánh mất em, đánh mất một người anh thật sự yêu thương nhất.
Nếu chuyện tình yêu của a và e có một kết thúc gọi là có hậu thì a sẽ đặt tên cho chuyện tình của mình là " chuyện tình nơi công sở". Cái ngày e đến phỏng vấn và làm việc tại công ty, thú thật ban đầu a chẵng có chút ấn tượng gì với em cả. Rồi dần dần a thấy e cứ lủi thủi trong kho giấy tờ của công ty, bắt đầu từ đó a đã dần dần để ý đến e.

Hãy trân trọng người con gái mà bạn yêu.

Thấy e tất bật soạn chứng từ là thế, dù là quan tâm muốn giúp e nhưng a ko mở miệng ra đc, a chỉ buông lời chọc ghẹo e thôi. Rồi dần dần qua nhiều lời chọc gẹo em thì cái hôm định mệnh ấy cũng đã đến. Anh còn nhớ như in vậy đó, hôm đó thấy e lủi thủi với 1 đống hồ sơ, nhìn a có vẻ thư sinh, ốm yếu nên định giúp e vác cái thùng lên kệ để thì e lại sợ a làm ko nổi, và thế là cả 2 đứa cùng làm, đến một hôm vẫn thấy e loay hoay như vậy, a thấy mà cũng xót lắm. Và thế là làm lanh nhảy vào ngồi làm cùng em, kết quả thật bất ngờ ... tay a chảy máu, nhìn thấy tay a chảy máu, e hốt hoảng lên, cuống cuồng chạy đi tìm băng cá nhân để băng lại vết thương trên tay của a. Em thì thấy tay a chảy máu e vội cầm lấy tay a, còn a thì a chẵng hiểu lý do vì sao lúc đó a lại rút tay lại và nói "a ko sao đâu e". Thú thật thì a rất sợ máu, nên khi nhìn thấy máu mà a vội chạy lên chỗ chị nhân sự để băng lại cái ngón tay chảy máu mà làm lanh giúp e đã có được. Đến bây h a cũng chẵng thể nào diễn tả đc tâm trạng của a lúc đó,
Và rồi dần dần a đứa trở nên thân thiết hơn, đến một hôm công ty tổ chức ăn và nhậu, e thì cũng mới vào làm nên e ngại e chẵng muốn đi, thú thật lúc đó a cũng muốn e đi lắm luôn, nhưng tiếc là lời nói của a nó hơi cũng nhắc " đi đi mà ... có gì đâu mà ngại ... không đi thì thôi" a biết là lúc đó e buồn vì a lắm. Anh đã đến trước, a vẫn cứ đợi e, và rồi cuối cùng e cũng đã xuất hiện. Lúc đó a thấy vui vui, a  thì say sưa với các cuộc nói chuyện với a chị ở công ty, vì a luôn là tâm điểm để mọi người trêu đùa, và đôi lúc trong những lần nói chuyện đó a lén lén nhìn qua e dù 2 đứa ngồi khá là xa nhau, những lần như thế a ko biết là tình cờ hay cố ý, nhưng mỗi lần nhìn e là e lại nhìn a, và thế là e ngượng quay mặt đi chỗ khác. Nhưng đến cuối buổi ăn nhậu, khi mọi người đã xĩn xĩn hết, a thì chẵng bào h xĩn  được vì a ko uống được bia rượu, a chạy qua giả vờ nói chuyện với 1 a ở công ty, nhưng mục đích là ngồi gần e, thế là chuyện gì đến cũng đã đến, 2 đứa chụp hình khí thế luôn. và cũng bắt đầu từ đó a có được face của e.
Phải công nhận một điều, tình cảm nhen nhóm của 2 con người cùng 1 lúc thật dễ nói chuyện, dễ trao đổi, a với e đã nói chuyện có thể gọi là thâu đêm. ban đầu là nhắn tin qua face, về sau có được số điện thoại của e rồi, mình càng nói chuyện nhiều hơn nữa.
Và rồi cũng tới ngày 2 đứa hẹ hò đi chơi. 1 lần , 2 lần, rồi đến lần thứ 3 a quyết tâm tỏ tình với e. Anh chẵng có đc tính lãng mạng như người ta. Hôm tỏ tình với e, 2 đứa đứng nc ở bờ kè - nơi 2 đứa thường hay đến. a đã lấy hết can đảm để nói: " em, làm người yêu của anh nha". thật sự lúc đó rất rất là ngại, e giả vờ như ko nghe thấy a nói gì, e hỏi lại :"a nói gì e nghe ko rõ, a nói lại đi". Lại lấy hết can đảm nói thêm 1 lần nữa:"em làm người yêu của a nha". tưởng mọi chuyện êm đẹp ai ngờ đâu ... a nhìn sang em, e lắc đầu qua trái, rồi e lắc đầu qua hải ( lúc này tưởng chừng như a đã thất bại thật rồi chứ.) cố gắng giữ bình tĩnh thì nhận được gái gật đầu từ e, Lúc đó niềm vui của a không thể nào diễn tả đc, a vội ôm lấy e, ôm thật chặt - mặc cho bờ kè lúc đó có bao nhiêu người qua lại, ai dòm ngó thì mặc kệ a chỉ muốn ôm em vào lòng a, chỉ vậy thôi.

Rồi dần dần tình yêu của 2 đứa ngày càng nồng cháy hơn, dù đôi lúc hai đứa cũng có những lần cãi vã vì bất đồng quan điểm, đôi lúc a có nặng lời, to tiếng với e, nhưng a vẫn luôn yêu e thật nhiều, a cũng biết cái việc to tiếng với e là sai, và rồi những lần to tiếng đó dần dần đã giảm đi đáng kể, 1 thời gian dài hai đứa hạnh phúc bên nhau ...

Sau khoảng thời gian có nhiều biến cố như vậy, e cũng đã chuyển sang 1 công ty khác, rồi làm 1 thời gian e lại tiếp tục chuyển sang làm cho 1 công ty xây dựng, nghe e nói làm bên công ty đó thú thật a lo lo lắm, phần vì e làm kế toán công trình phải đi nắng, đi mưa, phần thì phải đi công tác xa nữa, a chẵng biết phải đối mặt mới việc e phải đi công tác một thời gian.

Nghĩ lại chẵng có ai như a, quen con gái người ta mà mở miệng nói câu " chia tay" đến 4 lần, nói xong thì lại năn nỉ, xin lỗi. và đến lần thứ 4 cũng chính là lúc e sắp đi công tác thật xa. a thì lại chẵng biết đc việc đó, a nhớ như in cái hôm chủ nhật định mệnh đó 2 đứa đã cãi nhau thật to, a cứ tưởng vài hôm sau thì sẽ như bình thường, nào ngờ vào buổi sáng thứ 4 đó e đã qua bên nhà a, chẵng hiểu vì sao nước mắt a lại rơi, a ngồi đó, e ôm lấy a và nói e sắ phải đi công tác, lúc đó a chẵng suy nghĩ đc gì thêm, em ôm a và hôn a, e nói sau này e về a có gặp e không? a vẫn im lặng. một lát sau thì e chạy về ... a cứ tưởng vài hôm nữa e mới đi, a chẵng ngờ được lần gặp đó là lần gặp cuối cùng của 2 đứa.

A vẫn ngồi đó vẫn suy nghĩ, và rồi a quyết định đi tìm em, tìm em để nói với e 1 câu a rất cần em và a yêu e nhiều lắm. Nhưng a ko thể nào tìm thấy e nữa, a chạy qua công ty e, rồi chạy về nhà e, lúc đó a như 1 thằng điên. a chẵng còn suy nghĩ đc gì nữa ngoài việc muốn gặp e ngay lúc đó.

Rồi a nhận được 1 cuộc điện thoại từ e, " e ra sân bay rồi, sắp tới h bay, để tới nơi e alo cho a nha" A như rụng rời tay chân, a chẵng nghĩ được gì, đi ngoài đường mà nước mắt a cứ chảy dài, a đã mất e thật rồi. Về đến nhà a đập đổ hết tất cả mọi thứ, a phá nát hết.

Đã 1 thời gian khá lâu mình không gặp nhau rồi em nhỉ, a nhớ e ...
Và rồi a đã mất e, mất đi người a yêu thương nhất.

P/s: Cuộc sống nếu bạn biết trân trọng những gì mình có thì bạn sẽ chẵng bao h đánh rơi nó, đừng bao h để mất đi rồi mới cảm thấy hối tiếc, Hãy trân trọng người con gái bạn yêu, dù bạn có khổ sở, khó khăn như thế nào thì cô ấy cũng sẽ hết lòng vì bạn, bạn nhé.

st: TA

Sài Gòn xô bồ quá phải không anh? Sài Gòn đẩy chúng ta về hai thái cực khác nhau, anh quay lưng đi về phía không em, còn em đi về phía xa anh – mãi mãi.
Anh ạ, Sài Gòn này tưởng chừng như đơn giản như hai ta vẫn nghĩ nhưng thực ra vô cùng phức tạp, rối ren và cả những bất an không lối thoát. Cứ nghĩ sẽ cùng nhau đi đến cuối con đường, thế mà bỗng dưng anh rẽ theo một con đường khác – và anh cho đó là ngắn nhất để đến với thành công.


Mất anh, em mới thấy mình hoàn toàn lạc lõng với thế giới (Ảnh minh họa)
Buông tay em để nắm lấy tay của một người con gái khác, sành điệu, trẻ trung và dĩ nhiên không thiếu tiền. Anh mải mê chạy theo những hào nhoáng của xã hội thượng lưu, anh thay đổi và không còn là anh của ngày trước.
Em chọn cách rời xa anh, im lặng không oán trách không phải em không còn yêu anh mà em biết mình không thể kéo anh ra khỏi những tham vọng ấy. Hào quang rực rỡ đầy danh vọng đã cướp mất linh hồn anh, cướp mất đi trái tim tràn đầy nhiệt huyết, đam mê và cố gắng của chàng trai em từng yêu.
Sài Gòn rộng lớn quá đến nỗi vừa mới buông tay đã chẳng tìm thấy nhau. Chẳng còn ai tìm em giữa dòng người tấp nập. Em đứng trên phố đông người – không anh – chỉ là những ánh đèn chớp nhoáng.
Sài Gòn biến những người vốn dĩ thân quen rồi cũng thành xa lạ. Ngày lên thành phố nhập học, chúng ta tự nhủ sẽ cố gắng cho tương lai. Em, anh mơ về hạnh phúc dẫu biết còn những khó khăn thử thách phía trước. Và những lúc như thế, chỉ cần tựa vào vai anh, nắm chặt lấy tay anh, chỉ thế thôi em cũng cảm thấy bình yên lắm rồi!
Sài Gòn nhẫn tâm lắm! Sài Gòn mang bình yên của em đi mất rồi. Em chẳng biết khóc cùng ai, đau đớn thương tổn mình em chịu đựng. Em hoang mang bấu víu giữa những khắc nghiệt của chốn thị thành, cô đơn mệt mỏi.
Mất anh, em mới thấy mình hoàn toàn lạc lõng với thế giới. Mất anh em như vô định giữa chốn nhộn nhịp tấp nập này.
Anh ạ, chúng ta lạc nhau mất rồi!
Buông tay. Ta đi về phía không nhau.

Chuyện cảm xúc thay đổi, không phải lỗi của riêng ai, chỉ là yêu thương đã phai mà không cách nào tô đậm. Nếu quay lưng đi trước vì cảm xúc đã vơi đã cạn, vậy thì hãy quyết tâm để đừng bao giờ muốn trở về.

Tình yêu, vốn dĩ là chuyện của cảm xúc. Chúng ta đến với nhau vì rung động, cũng có thể chia ly vì một trong hai đã không còn vấn vương đối phương nữa. Em không trách cứ anh thay đổi, càng không đổ lỗi cho tình yêu của chúng ta trước đây là giả dối. Em sẽ níu giữ anh bằng tất cả nỗ lực trong tình yêu của em, nhưng nếu anh vẫn muốn buông tay, thì em chẳng còn cách nào khác.



Chuyện cảm xúc thay đổi, không phải lỗi của riêng ai, chỉ là yêu thương đã phai mà không cách nào tô đậm. Nếu buông tay vì hết yêu thương, nếu quay lưng đi trước vì cảm xúc đã vơi đã cạn, vậy thì hãy quyết tâm để đừng bao giờ muốn trở về.

Em đã phải trải qua một quãng thời gian dài tập chịu đựng đau thương, học cách giữ chặt trái tim đầy vết nứt để không trơ lỳ chạy tới bám chặt lấy tay anh níu kéo, cũng cố gắng để nửa đêm không đột nhiên thức giấc thấy nước mắt thấm đẫm gối, hoang hoải ngày qua ngày chấp nhận rằng, em phải để anh bước ra khỏi cuộc sống của em, vĩnh viễn.

Vậy mà hà cớ gì anh đã đi rồi lại quay về? Chuyện tình tưởng như đã chôn vùi vĩnh viễn dưới gót giày anh giẫm lên ngày nào, cương quyết cắt bỏ hy vọng cuối cùng của em khi đó, giờ lại được anh mang trở lại để xin thứ tha. Anh nói xem, em có thể coi như chưa có đổ vỡ chia ly như anh nói, hay không?

Người ta từng nói, những gì đã từng nhẫn tâm cắt đứt, sẽ không còn cơ hội nối liền. Huống chi em đã đốt sạch hy vọng lẫn cảm xúc nơi anh, chứ chẳng còn nuôi dưỡng mảnh tình cũ với những kỷ niệm khi xưa một chút nào. Anh nghĩ, anh có thể quay về như chưa có chuyện gì xảy ra sao?

Thậm chí em vẫn còn nhớ mồn một cảm giác suy sụp hoàn toàn khi trông bóng anh lạnh lẽo bước đi, nỗi đau khắc sâu vào da thịt, vào trái tim khi ấy, so với những giọt nước mắt hối hận giả dối bây giờ của anh, khổ sở hơn gấp trăm nghìn lần.

Anh, dựa vào cái gì để xin em tha thứ? Dựa vào cái gì mà nghĩ em sẽ ngoan ngoãn nghe theo anh, cùng nhau bắt đầu lại?

Anh, giờ phút này đây trở nên nực cười biết nhường nào!

Em không phải là người thay thế để anh tìm về những lúc thất bại hay đổ vỡ, càng không phải là người dễ dãi đến nỗi có thể sau bao tổn thương anh gây cho, vẫn một lòng yêu thương anh không thay đổi.

Làm gì có ai mãi đứng đợi sau lưng anh? Làm gì có ai vẫn giữ vẹn nguyên được mối tình khi đã bị đối phương buông tay rồi nhẫn tâm vứt bỏ?

Đã quay lưng rồi, thì đừng hối hận. Ngày đó anh đi, giữa chúng ta đã chấm hết. Và cũng từ ngày đó trở đi, em bắt đầu cảm thấy may mắn, vì một người không xứng đáng, đã vĩnh viễn bước ra khỏi cuộc sống của em, như thế!

Cứ yêu em dần dần, từng chút một cho đến một ngày nào đó anh nhận ra anh muốn bên em, mãi mãi.

Mọi người vẫn gọi em là gái "ế" vì trong khi chúng bạn cuối tuần tíu tít với những cuộc hẹn hò, em vẫn một mình, mải miết chạy theo công việc.

Thế mà đùng một cái, em tuyên bố hẹn hò, một chàng trai mà lũ bạn bảo "không thể lí tưởng hơn", rồi bảo em giữ anh cho thật chặt, cưới đi cho nó chắc không đến lúc anh đi rồi, em tiếc cũng không kịp nữa.

Vậy nhưng anh đừng sợ nhé, em không ép anh cưới em đâu, cứ làm bạn trai của em đi đã. Bởi vì em biết...

Hôn nhân chỉ là một cái vỏ bọc mang tên hạnh phúc thôi. Em không muốn dùng nó để trói chân anh khi trái tim anh đã chẳng còn em nữa. Em đã thấy trước rồi, lựa chọn vội vàng để rồi biết bao nhiêu là mệt mỏi, khổ đau, dằn vặt khi một người muốn giữ không được, một người muốn bỏ không xong.

Hãy cứ yêu em đi đã...

Yêu em đủ chân thành anh nhé. Đừng có đèo em trên xe mà mắt anh lúng liếng nhìn một cô gái chân dài nào đó. Đừng có nói với em lời yêu thương xong lại để trái tim mình dao động trước lời ngọt ngào của một ai kia.

Yêu em đủ vị tha anh nhé. Em hay mắc sai lầm lắm. Những lúc ấy, đừng cau mày, cũng đừng quát mắng, hãy nghiêm túc vừa đủ thôi, chỉ cho em biết chỗ sai rồi cùng em bước tiếp.

Yêu em đủ nồng nàn anh nhé. Em không thích những mối quan hệ nhạt nhẽo đâu, em không thích cả sự hững hờ, những buổi hẹn hò mà tìm mãi, tìm mãi, chúng mình không có gì để nói với nhau.

Cứ yêu em vừa đủ thôi vì thực ra thứ gì quá nhiều cũng đều là không tốt. Hãy cứ cho em những khoảng không vừa đủ để còn nhớ anh, còn ghen tuông, hờn giận và quan trọng hơn, em không muốn mình chết ngạt trong mối quan hệ này.

Cứ yêu em dần dần, từng chút một cho đến một ngày nào đó anh nhận ra anh muốn bên em, mãi mãi.

Cho đến khi anh thấy mình đủ khả năng để cùng em vượt qua khó khăn, đủ dịu dàng để nâng em những khi vấp ngã, đủ cả can đảm để chấp nhận mọi thứ vốn thuộc về em.

Cho đến khi anh cũng giống như em, nhận ra rằng hôn nhân chỉ là một cái vỏ bọc nhưng anh cần nó để hoàn thiện công đoạn cuối cùng cho sản phẩm mình đã tốn rất nhiều tâm huyết - là tình yêu của chúng ta. Anh cũng cần nó để đưa tay níu em lại kịp lúc em đuối sức, chơi vơi, cô đơn hay lạc lõng.

Lúc ấy, mình cưới nhau, anh nhé!

Từ trước cho tới gần đây, người đàn ông duy nhất tôi chấp nhận được việc họ đưa điếu thuốc lên môi và rít từng hơi khi ở ngay cạnh tôi – chỉ có bố. Còn lại, trong con mắt khắt khe có phần tiêu cực, những thanh niên sống nông sâu không cần biết, cứ phì phèo nhả khói mà vô tình được hai đồng tử của tôi thu lại, đều – chẳng – ra – gì.
Tại sao đàn ông lúc buồn sẽ tìm đến... thuốc?

Nhưng dạo này, có lẽ bản thân đã thôi hạn hẹp đi được mấy cen-ti. Tôi bắt đầu cởi mở hơn với những người đàn ông biết rít. Tôi đặc biệt quan sát họ một cách kỹ càng khi biết được lý do họ làm quen với điếu thuốc, trong số đó, tôi chú tâm hơn một chút tới những kẻ bị – đá, hoặc đã tự – đá người tình. Tựu chung lại, là trái tim họ có một vết thương.
Chẳng biết nữa, khói thuốc lúc đó ảo ảnh và cô quạnh như những miếng sương đêm, rơi lả tả chọc thẳng vào ngực trái người đàn ông kia chuyện gì chẳng rõ. Có thể là tình, cũng có thể là nhớ. Có thể là trầm ngâm hơi thở với giông bão cuộc đời đã đi qua. Thứ khói thuốc ma mị và hoang hoải, của họ, đối với tôi là những đổ vỡ kết tinh được họ gắn chặt bằng lòng tự tôn của một đấng nam nhi trút hết cả cõi lòng ra mà hít, mà nhả, mà phiêu, mà nghĩ. Đàn ông gồng gánh bao nhiêu, đến lúc sức cùng lực kiệt lại quay về chân thành với điếu thuốc. Hai bên đối diện với chính mình, không lên tiếng, không lao xao, chỉ lặng im nhịp nhàng cùng nhau tới từng hơi thở. Như hai gã tri kỉ bội tình, rủ nhau thành hội, thế mà cũng vui.
Ám ảnh hơn nữa khi giữa quán cafe, tôi bắt gặp làn khói trắng nhờ cuốn lấy bóng người cô độc in hằn lên bức tường trong một đêm tối đen như mực. Bầu trời kịt lại. Người đàn ông ngồi im, mắt thả xa xăm, thi thoảng chỉ thở dài rồi vẩy tay bỏ đi tàn thuốc. Một động thái rất nhanh và gọn, sao cứ trông nặng trĩu như đang gánh cả thế trên vai?
Tôi đặc biệt thích thứ hương thơm của điếu thuốc khi còn nằm lặng lẽ trong bao, và vô cùng căm ghét cái mùi không – thể – diễn – tả bằng lời của nó khi đã qua hô hấp trong phổi của những người đàn ông đối diện. Cho tới lúc tôi biết họ vì chông chênh mà hút, có thấy thương thương, nhưng vẫn chẳng thế quý nổi cái thứ mùi đay nghiến, giày xéo tâm can như ký ức ấy.
Không phải rượu, cũng không phải đàn bà, thứ ám ảnh tôi hơn cả là lúc đồng hồ chếch về phía phải của 12 giờ, người đàn ông đứng trên ban công đặt tay trên điếu thuốc. Tay còn lại hoặc cho vào túi, hoặc dựa trên thanh chắn. Cứ thử nhìn mà xem. Ai dám nói đàn ông thì không biết đau lòng vào lúc đấy? Ai dám nói đàn ông chỉ biết “cương” chứ không biết “nhũn”? Đừng cố phán bừa.
Tôi đọc được rằng “người ta thở khói lên là vui, xuống là buồn”. Trừ những cậu choai ngậm đầu lọc vì sĩ, thì có lẽ thế, điếu thuốc rít hộ cho những nút thắt gỡ mãi không rơi…
Nhưng thuốc dẫu có lợi cho tâm hồn thì vẫn có hại cho sức khỏe, nên hãy thật cẩn trọng lúc mình cô độc, nhé đàn ông!
Lạc Hi

Haycuyeu.com - Đọc bài viết về những vết rạn da khi làm mẹ,tui sờ lên cái bụng như tấm bản đồ 3D của mình rồi nhìn lại tấm hình người mẹ ấy đăng. Chợt nhớ, ngày tôi cưới mối tình đầu của mình làm chồng, mối duyên đầu để tui thành đàn bà. Ngày đó, ra đường là chồng chủ động cầm tay, vịn eo, đi bên nhau là niềm tự hào của cái gọi là đẹp đôi. Ánh mắt chồng đắm đuối lắm mỗi khi sóng bước mà có ánh mắt xa lạ ngoái theo, vì vợ đầm ôm, eo cong hay áo croptop hở bụng,jean lưng trễ, vai bóng nhẵn vì nhuộm da nâu mật,tóc dài ngang eo, tui là niềm hãnh diện của chồng và ngược lại.


Rồi có con,có bầu, tui trắng nõn ra, mượt mà chứ chẳng hề nám, sạm, phù nề chi hết, vai vẫn thon, mặt vẫn gọn, chỉ bụng to đùng đùng, chồng vẫn chăm nom từng bước đi, bước đứng. Vẫn hạnh phúc ngời ngời,trừ chuyện sau này mới biết tình cũ của chồng vẫn giúp tui chăm chồng khi tui bầu.
Rồi tui sanh con,Saphia 4kg, khoẻ mạnh lắm,ngày còn ở viện, gặp một bác ở phòng vệ sinh, bác hỏi “khi nào đẻ con?” Tui bảo tui đẻ 3 ngày rồi, bác còn bực “tau hỏi thiệt mà bây giỡn hoài”. Chồng khóc nghèn nghẹn buổi hôm đó. Đời đàn bà vậy, đáng ra là mỹ mãn rồi.
Con 3 tháng, tui chào mẹ, bế con về ở với chồng với niềm hân hoan, khấp khởi. Đêm ôm nhau ngủ, chồng sờ vào cái bụng lèo nhèo mắc gớm như cái giẻ. Tui giữ tay chồng yên một chỗ, tim đập còn loạn nhịp hơn cả đêm tân hôn, rồi chồng quay lưng ngủ. Nước mắt tui rơi lã chã chẳng biết vì điều gì. Rồi tui từ giã cái cân, xếp hết toàn bộ đồ con gái vào vali, rồi tóc búi cao, nửa bộ tóc ngọn nâu hoe hoe, nửa bộ gốc đen mượt mà, hơn 2/3 tủ áo là áo vạt xoè,che bụng. Rồi chúng tôi thôi hẳn chuyện hẹn hò, hàng quán cũng rời xa. Ngày đi đám cưới người bạn chung, vào tiệc cứ toàn đuổi theo sau lưng chồng, cảm thấy bước chân mình ngắn hơn bước chân anh, soải cố cũng không ngang vai anh được. Tui bám lấy khỉu tay chồng, anh giơ tay thoát khỏi vòng tay tui, anh bảo sang chào bạn bè chút, tui tự về bàn ngồi. Bạn bè hỏi han nhau chuyện con cái, tui hăm hở khoe Saphia bụ bẫm lắm, khoẻ lắm, bạn bè quở phát tướng, anh cúi gằm mặt ăn không nói. Tay tui tìm sang cầm tay chồng,anh rút ra cầm ly bia, mọi thứ đều hợp lý cho việc đôi chân nay đã bước nhanh hơn giữa chốn đông người, tay đã bận hơn cho thứ tình cảm tưởng là thói quen của hai người. Rồi tui dần ý thức sự thôi không còn tự hào về việc vợ chồng đẹp đôi nữa. Rồi anh chọn trực đêm nhiều hơn, rồi cạnh nhau là những lần quay lưng nhiều hơn bởi “anh mệt”. Rồi tui khóc nhiều hơn trong buồng tắm, trước gương, trước tủ quần áo, trước những tấm hình của mình trước kia, tui đọc lại từng tin nhắn tui giữ lại rồi ngàn lần có lẻ tui khóc với mình. Chẳng hiểu vì lẽ chi, điều gì đó như là bế tắc, không có lối thoát. Saphia vẫn cười hoài, con đẹp như thiên thần, nếu được quyền chọn lại, tui tin chắc tui vẫn chọn mình được làm mẹ của con nhưng vẫn không biết cư xử sao với cái bụng như tấm cao su đã giãn quá cỡ vì cưu mang con. Tui mất hết sự tự tin vốn có, tui thấy mình không gợi cảm, tui chẳng thể quyến rũ nổi chồng.
Thế rồi, đời chẳng vui!
Tui trở về với sự độc thân sau sóng gió,bão bùng.
Tui tử tế với bản thân, tui yêu chiều mình và tui lại hiên ngang với đời nhưng tui vẫn co ro với tình. Tui sợ ai đó phải thấy cái bản đồ da người, tui cứ vậy mà đoan trang. Tui thích mình khi đứng thẳng, tui sợ mình khi nằm nghiêng, tui căng thẳng khi co chân. Tui sợ đến không dám thở, sợ cả ánh đèn. Tui vẫn chơi đùa với thân thể bằng cái trò hít vào thở ra,đứng thẳng gập mình. Rồi tự trào nước mắt. Rồi vãn cứ hạnh phúc, vẫn cứ hãnh diện với hai thiên thần tui đánh đổi với đời để có. Tui vênh vênh với bikini hai mảnh ở hồ bơi bởi tui biết, đời tui chẳng còn thiết chi tìm kiếm. Cũng là một trò chơi tự bày để tôi luyện mình. Nhờ sự nhàu nhĩ bên trong mà tui có được sự kiêu hãnh bên ngoài, bởi đâu dễ đang gì lột trần được con đàn bà tui mà chạm vào cái bản đồ ngang dọc của tui.
Làm gì có thứ chi miễn phí.
Mọi nỗi niềm trong đời đều có cái giá của nó. Không phải là cách thiên hạ thấy nhau thể hiện. Chỉ tự mình thấy mình mỗi đêm,trước gương và không manh áo. Cái giá trị khi ấy là giá trị thật!
Rất thật!
Khi đàn bà chấp nhận những vết rạn và xem đó là thứ quý giá trang hoàng cuộc đời,hoặc là người sẽ cực kỳ may mắn và hạnh phúc hoặc là người đàn bà đã chọn con đường khác để hạnh phúc. Con đường chỉ thiên chức làm mẹ.
Đàn ông không giống đàn bà. Sơ khai đã thế,muôn đời sẽ thế. Chỉ mẹ-con, chủ-chó là thứ quan hệ bất chấp bụng nhàu hay phẳng thôi.
Tui thương phụ nữ!
Tui thương tui!!!
Ubee Hoang

Haycuyeu.comTôi mở Facebook lên ngay sau khi vừa mở cửa phòng. Đảo mắt qua newfeed, chưa có gì lạ. Tôi click vào Facebook của anh. Tôi khóc, nước mắt cứ thi nhau trào ra mà tôi không kiềm lại được. Một dòng hiển thị rất rõ ràng: in relationship with….


Tôi viết những dòng này sau khi vừa khóc xong một trận cho thoả thuê những ấm ức và đau đớn trong lòng.
Và tôi viết nhưng dòng này ra đây, không mong anh ấy đọc được mà mong được trãi lòng.
Tôi vừa chia tay người yêu – nói là người yêu chứ kì thực chúng tôi chưa chính thức yêu nhau được ngày nào.
Chuyện là tôi và anh vốn là bạn thân từ năm đầu tiên khi tôi bước chân vào giảng đường đại học. Anh hơn tôi một tuổi, nhưng thi trượt một năm, nên giờ học cùng khoá với tôi. Chúng tôi ở cùng một khu trọ, và học cùng một giảng đường, nên nghiễm nhiên trở thành một đôi bạn thân từ lúc nào chẳng rõ.
Nhớ những mùa thi, hai đứa thức đến sáng học bài. Thỉnh thoảng nhận được tin nhắn: “Mở cửa nhé, anh ở trước cửa”. Anh đến để đưa cho tôi lúc cái bánh ngọt, khi cốc cà phê nóng hổi rồi lại chạy biến về phòng anh, để lại trong tôi rất nhiều sự cảm động.
Nhớ những mùa mưa, phòng tôi ở tầng một, nước ngập lênh láng. Anh lại xuống phụ tôi chuyển đồ tôi lên phòng anh, còn anh qua tá túc nhà bạn.
Nhớ những mùa nắng gắt, tôi và anh che chung một cái ô từ trường về nhà rồi từ nhà đến trường. Những câu chuyện cứ theo bước chân mà không dứt.
Tôi biết anh có tình cảm với tôi. Tôi nhớ khi đó là vào một đêm mùa đông, khi vô tình tôi để một stt trên FB “Khi nào cưới, anh nhớ mời e làm cô dâu nhé”. Và chỉ vài giây sau, trên tường anh là 1 cái STT to tướng được caps lock và highlight : “Chắc chắn rồi, kể cả anh mời mà em không đồng ý, a cũng sẽ bắt cóc em làm cô dâu cho riêng mình”. Đêm ấy, tôi được một phen tổng công kích từ bạn bè.
Mồng 1/4 năm đó, anh nhắn tin tỏ tình với tôi. Chẳng hiểu vì lí do gì anh đã chọn thời điểm ấy. Đó là một cái tin rất dài, đại thể là anh ấy có ý định yêu tôi. Và rất lâu sau đó, tôi mới nhắn lại một cái emo mặt cười, chẳng nói thêm gì, và tôi mặc định là chúng tôi đang yêu nhau một cách không-chính-thức.
Đó là câu chuyện của một năm trước và nó kéo dài đến cách đây một tháng. Trong thời gian đó, chúng tôi cư xử với nhau như đúng một cặp yêu nhau vậy. Tôi cũng có quà vào valentine, sinh nhật vào các dịp lễ. Anh ấy vẫn cứ chu đáo và có những lãng mạn bất ngờ. Tôi nghĩ, với tôi thế là đủ.
Cách đây một tháng, sau rất nhiều thời gian chờ đợi, cuối cùng tôi cũng có tên trong danh sách sinh viên đi trao đổi học tập trong vòng một tháng. Và điểm đến của tôi là Thượng Hải, tôi vỡ oà sung sướng còn anh cũng chia sẻ niềm vui ấy với tôi.
Trong một tháng ở Thượng Hải, chúng tôi không liên lạc được với nhau vì tôi nghĩ 1 tháng là quá ngắn ngủi nên tôi tranh thủ tối đa thời gian của mình để thăm thú và trải nghiệm. Đối với tôi đó là một trong những cột mốc thật đẹp.
Vừa đặt chân xuống sân bay, tôi chỉ muốn chạy thật nhanh ra cổng để được ôm 1 người – ngừoi đã hứa sẽ đợi tôi ở đó. Là anh, tôi nhận ra anh rất nhanh, và cũng rất nhanh tôi gọi tên anh rất lớn và chạy về phía anh. Nhưng tuyệt nhiên, không có một một cái ôm nào cả. Vì sao tôi chẳng hiểu nữa, nhưng có một cảm giác lạ, thật lạ.
Cả quãng đường anh có vẻ bối rối. Tuy vẫn hỏi han tôi, vẫn ân cần với tôi, nhưng tôi cảm giác rất lạ. Anh đưa tôi về đến nhà, rồi quay xe đi luôn. Anh bảo anh không còn trọ ở đó nữa. Tôi hẫng người.
Tôi mở FB lên ngay sau khi vừa mở cửa phòng. Đảo mắt qua newfeed, chưa có gì lạ. Tôi click vào Fb của anh. Tôi khóc, nước mắt cứ thi nhau trào ra mà tôi không kiềm lại được. Một dòng hiển thị rất rõ ràng: in relationship with….
Trời ơi, chỉ mới một tháng thôi mà. Chuyện gì đã xảy ra trong một tháng ấy, tôi kéo xuống thời gian của cả một tháng trước và bắt đầu hiểu chuyện: là gia đình anh gặp chuyện không hay, là anh không liên lạc được với tôi và có cảm giác mất mát, là cô ấy xuất hiện, ở bên anh và nghe anh tâm sự, là cô ấy đã tỏ tình và anh đã đồng ý.
Anh đã mềm lòng nhanh vậy sao. Một năm của chúng tôi không bằng một tháng ở bên cô ấy sao? Tôi sợ quá, tôi cứ dằn vặt mình mãi, là tại tôi không xứng đáng với tình yêu này sao? Là tại cô gái kia đã quá giỏi chiếm đoạt được tình cảm của anh ? Hay tại anh dễ mủi lòng trước sự ân cần khác.
Nói không dám yêu nữa là không đúng, nhưng tôi sợ, liệu rằng có phải con trai ai cũng dễ yếu mềm? Nếu thế tôi chẳng yêu nữa đâu, vì tôi là Bạch Dương, tôi ham chơi lắm, nếu thế thì làm sao suốt ngày ở một chỗ mà giữ khư khư trái tim đàn ông được. Vì đàn ông dễ yếu mềm….

Haycuyeu.comNhư kiểu, niềm vui thì dễ chia, dễ dàng lan tỏa, còn nỗi buồn thì thường hay giữ một mình. Cứ khư khư giữ nỗi buồn bên cạnh, giống như mang một cái túi vô hình và thít chặt miệng túi, có bao giờ đủ can đảm để mở miệng túi cho nỗi buồn bay đi?


Nỗi buồn của người cô đơn là như vậy. Tự nhiên gom góp qua ngày này tháng khác, rồi đóng hình đóng khuôn cứ áng ngữ trong mình. Người cô đơn cũng thường hay tự an ủi mình bằng muôn vàn câu nói lý thuyết rỗng tuếch: “Buồn vậy thôi chứ lại vui mấy hồi!”
Ừ, buồn có gì vui đâu mà phải buồn, hả những trái tim cô đơn?
Nỗi buồn của người “một mình” là mỗi buồn tự phát. Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, bất kể thời tiết nắng mưa hay đoạn đường dài ngắn. Chỉ cần thở ra rất chán, là “tôi buồn”, cứ vậy mà buồn thôi.
Nỗi buồn của người “một mình” thường lén lút. Đối với khổ chủ thì nhất định công khai, còn đối với người ngoài thì không dám khoe ra dù chỉ một chút xíu. Bởi sợ người ta cười, cũng sợ người ta chê mình yếu đuối. Dù có những lúc muốn thử thở than cho nhẹ hơn mà cũng đắn đo lưỡng lự.
Nỗi buồn của người “một mình” mới là nguyên nhân chính khiến những kẻ “một mình” cảm nhận rõ rệt sự cô đơn của mình. Hoặc là đã quá cô đơn nên ngán cảnh “một mình”, và cứ thế tự nhiên thấy… buồn thôi!
Có những người “một mình” tìm cách gói chặt nỗi buồn rồi đem giấu nhẹm đi, khi đối diện với người với đời thì trưng ra một khuôn mặt vui hoàn hảo. Chỉ tiếc là khuôn mặt ấy không thể tự đem ra lừa dối chính mình, lúc đối diện với lòng mình trống rỗng, lại đem nỗi buồn ra ngắm như thể người bạn tri kỷ lâu năm.
Những người “một mình” cũng hay ước những điều va vẩn. Chẳng hạn như hôm nay trời đừng nắng, tối nay trời đừng mưa, để đi ra ngoài quán và trú mình trong một góc cho bớt đơn côi hơn ít nhiều. Nỗi buồn riêng đem ra thả giữa nỗi buồn chung, chắc cũng vui.
Những người “một mình” mà có dịp nói chuyện với người hợp tính, thì thường hay kể lể chuyện lặt vặt không đầu không cuối. Như kiểu bà hàng xóm hay có tật chửi đổng tất cả mọi người chẳng vì điều gì cả, chỉ vì bà ấy thích thế mà thôi. Hay như kiểu quán này hay, người này đẹp… Vốn dĩ những câu chuyện không mang nhiều ý nghĩa, mà lại có một ý nghĩa chung to lớn: “Thật may vì có ai đó lắng nghe mình!” Những nỗi buồn “một mình” thường tìm cách đi hoang, thường tìm cách để được tan ra rồi biến mất. Nhưng khổ nỗi, người “một mình” chưa kịp tìm tay ai để nắm, chưa kịp tìm vai ai để tựa, nên nỗi buồn “một mình” cũng cứ hoang hoải một mình.
Giá như, nỗi buồn không phải “một mình” nữa, thì người cô đơn cũng thấy bớt cô đơn!
Hạc Xanh

Chúng tôi về đến nhà khi đồng hồ vừa điểm nửa đêm. Tôi dẫn Bích Nhã lên phòng dành cho khách, hỏi cô có cần giúp sắp xếp hành lý hay không. Cô phá lên cười rồi mở vali cho tôi xem. Không quần áo, không đồ dùng cá nhân, lại càng không có bộ đồ trang điểm cô coi như sinh mệnh. Bích Nhã từng đến thăm tôi không ít lần, đôi khi rảnh rỗi cô sẽ ở lại vài ngày. Nhưng chưa lần nào cô đến mà không mang theo bất cứ thứ gì cần thiết như thế này. À không, cô có mang theo một thứ, nhưng tôi không cho rằng nó là cần thiết – một chậu cây. Nó được bọc trong túi ni-lông dày, nhưng vẫn không tránh khỏi việc một ít đất bị dính vào túi. Bích Nhã cẩn thận rũ từng nắm đất trở lại chậu cây. Trông nó không có lấy một điểm đặc biệt cũng như có thể hấp dẫn ánh mắt một ai đó.
Rời giường lúc sáu giờ sáng, tôi vừa vò mái tóc rối xù như cục bông của mình, vừa đẩy cửa phòng Bích Nhã. Căn phòng tối om, không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng len lỏi từ cửa sổ vào căn phòng qua tấm rèm đang phập phồng. Bích Nhã đứng yên lặng bên cửa sổ, không biết cô đang làm gì, hay đang nghĩ gì. Tôi do dự mất một lúc rồi mới bật đèn lên. Bộ váy màu đỏ rực khiến tôi chói mắt. Nhíu mày, tôi thầm nghĩ rằng bộ váy trắng muốt hôm qua chắc chắn sẽ hợp với Bích Nhã hơn. Tôi khẽ khàng lại gần cô, cố gắng không gây ra bất kì tiếng động nào. Ngay lập tức tôi nhìn thấy bình nước trong tay cô, nó keo kiệt tưới từng giọt từng giọt một cho chậu cây. Từng giọt từng giọt nước thấm xuống đất. Tôi không biết Bích Nhã đã tưới trong bao lâu và cô sẽ tiếp tục tưới đến bao giờ. Rồi đột nhiên nước ngừng chảy, cô lẳng lặng mở nắp bình ra xem.
xuan-1
xuan-2

Ai cũng có một chuyện tình để nhớ. Mình không có.
Nói thật đi, vậy khi không lại thấy nhớ một người, ngắm những bức ảnh của một người.
Ừ cũng có thể coi đó là một cuộc tình, đáng nhớ, nhưng nó chỉ là của riêng một mình mình thôi.
***
Năm nhất đại học
Buổi đầu đi học muộn. Thủ đô thật nhộn nhịp, mà cái lớp đại học này cũng thật đông, thấy lạc lõng giữa tất cả những người lạ, chợt tôi thấy cậu. Tôi cứ tự hói: "Sao bạn này nhìn quen vậy, Mình đã gặp ở đâu rồi nhỉ? Là ai nhỉ?" Đến giờ thì tôi biết chắc chắn rằng trước đấy chưa hề gặp cậu và cũng không lý giải được cái cảm giác quen thuộc đấy từ đâu.
Hết năm nhất tôi chỉ biết thêm hai điều về cậu: chúng tôi cùng một tổ và cậu là người hay đi muộn nhất tổ.
Năm hai đại học
Đã là năm hai nên mọi thứ dễ dàng hơn. Tôi có những người bạn tốt trên lớp và bạn cùng phòng ở kí túc xá. Minh là người bạn thân nhất, vừa học cùng lớp vừa ở chung phòng, nhưng quan trọng hơn chúng tôi hiểu nhau. Minh lại luôn thông cảm và thương tôi. Có một người bạn như Minh, tôi thấy luôn được vui, đi đâu cũng có Minh đi cùng, tôi không còn thấy ngại ngùng khi đi đâu nữa. Tôi luôn nghĩ mình phải biết trân trọng những gì đang có.
Mỗi tổ chúng tôi chỉ có mười hai người, mọi người trong tổ đều thân với nhau. Nhưng tôi cũng ít nói chuyện với cậu.Tôi đã ngạc nhiên khi có lần cậu tự nhiên tới hỏi chuyện tôi.
- Cậu ở Bắc Ninh à? Ở Bắc Ninh có đền Đô La à ?
- Ơ, thế á, tớ không biết đâu.
Lúc ấy tôi trả lời thật, tôi chưa nghe thấy tên đền đó bao giờ và còn hỏi sao tên lại "ý nghĩa" vậy, mặt tôi chắc phải ngố lắm nên cậu mỉm cười với tôi. Phải tới lúc về nhà tôi mới hiểu, quê tôi có đền Đô. Cậu vẫn luôn hài hước vậy đó.
Dù ít nói chuyện vói cậu nhưng về tới phòng tôi lại kể với cô bạn cùng phòng về cậu. Và tôi đã ngừng nói khi thấy Minh đi nhờ cậu tới trường dù xe không hỏng, Minh chủ động tới nói chuyện vói cậu. Một cảm giác thật khó chịu. Song thấy mình vô lý và vô duyên quá. Chỉ là Minh thật xinh, thông minh, cá tính...Còn tôi....
Năm ba đại học
Tôi nhận ra mình đã dành cho cậu một cái gì đó không như với những người bạn cùng tổ khác. Tôi và cậu cùng nhóm làm tiểu luận. Được gặp gỡ, nói chuyện với cậu nhiều hơn mà tôi lại không vui. Ai bảo cậu cứ nói với tôi nhưng lại là hỏi về Minh. Trên lớp Minh luôn là cô gái nổi bật. Và tôi biết Minh thật sự quan tâm đến cậu. Con người có phải thật ích kỉ không?
Nhật kí ngày ..."Có lẽ tớ sẽ chỉ luôn là một người bạn thôi. Nhưng cậu đừng thích Minh nhé, tờ thấy khó chịu lắm. Hãy yêu một người con gái mà tớ không biết ý. Tớ sẽ không nhớ tới cậu nữa."
Năm thứ ba cũng là năm của những chuyến đi chơi xa của tổ. Tớ hiểu cậu nhiều hơn. Những chuyến đi giúp tôi được gần nhau, tôi cảm nhận được sự quan tâm từ cậu. Như lần tổ mình đem chiều cao khiêm tốn của tôi ra đùa, mọi người ai cũng cười. Chỉ có cậu im lặng, dù cho mọi lần cậu ồn ào lắm. Sự im lặng thật giá trị với tôi lúc ấy. Tôi nhận ra mình không thể không nhớ tới cậu, nhưng cũng nhận ra mình không phải dành cho cậu. Thật mâu thuẫn.
Cuối năm ba, tôi biết cậu cũng không thích Minh.
la-cua-rieng-minh-thoi-1
Năm tư đại học: Có lẽ nào?
Tôi luôn cảm nhận một điều gì đó từ cậu. Có thể là quan tâm, yêu mến, có thể là sự thương cảm. Song có lẽ không giống như tôi dành cho cậu.
Lại cùng nhóm làm tiểu luận. Tôi vô tình cầm vở của cậu về. Tôi lật từng trang cốt để ngắm chữ cậu. Tôi cũng không nghĩ lại nhìn thấy dòng chữ ấy: "Hương à, anh nhớ và yêu em nhiều lắm." Tôi ngồi im nghe thấy cả nhịp tim mình. Đó có phải là mình không, không phải một bạn nào trùng tên đấy chứ ? Để trả lời, tôi đợi một điều kì diệu khác nữa.
Điều kì diệu ấy là một cuộc phẫu thuật giúp tôi có thể giống như biết bao bạn nữ khác. Đừng hiểu lầm nhé, tôi được hẹn cuối năm học để tới gặp chuyên gia nước ngoài tại khoa phẫu thuật chỉnh hình. Tôi đếm từng ngày để có thể tự tin trước cậu. Nhưng tôi cũng ra điều kiện nếu mọi chuyện không như mong muốn thì tôi phải chôn chặt tất cả xuống sâu nhất có thể. Một năm của hi vọng, niềm tin.
Kì nghỉ hè. Tôi được gặp giáo sư hàng đầu của Mỹ. Việc hai đốt sống lưng dính nhau sẽ không thễ phẫu thuật được. Đáng nhẽ lúc ấy tôi phải nghĩ đến việc cái lưng cong vẹo của mình sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời, là những khó khăn trước mắt, là biết bao hi vọng đã tan biến thì tôi lại nghĩ tới cậu và cái điều kiện mình đã tự đặt ra.
Năm cuối để rồi ra trường
Năm cuối ai cũng bận rộn với những dự định cho tương lai. Cậu cũng vậy. Còn tôi có cơ hội tránh thật xa cậu. Đến khi ra ra trường, tôi và cậu là những người xa lạ. Có lần Minh đã nói với tôi phải nghĩ tới mình, phải tìm cơ hội cho mình chứ. Bao giờ cũng vậy không cần nói ra nhưng Minh luôn biết tôi sẽ làm gì. Minh cũng biết tôi từ bỏ chỉ vì không muốn một ai đó phải khổ hơn hay khó xử hơn.
Liệu đó có phải là một cuộc tình. Không có hẹn hò, không có lời tỏ tình, không có những lời yêu thương, chỉ là những thứ tình cảm ngầm mà thôi. Và cả sự mâu thuẫn nữa. Một phần muốn biến mất để cậu không thấy mình, một phần lại luôn hỏi cậu đã quên chưa, muốn cậu đọc dược những gì mình viết ra. Dù sao với những gì đã có tôi đã có một thứ đáng nhớ, và cuộc sống còn biết bao điều kì diệu.

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget