Articles by "Tình Bạn"
Akulaku Android Anh dep Anh khao than Art Group AUDIORECORDER Bệnh tình dục Biện pháp tránh thai Blog gioi tinh Blogger Bói toán Bộ phận sinh dục nam Bộ phận sinh dục nữ Cách làm tình Cau chuyen hon nhan Cau chuyen tinh yeu Con gái Cover Công Nghệ Cuộc sống Dac san vung mien Dep plus Dinh dưỡng cho tình yêu Doc truyen Du lịch Dương vật Dương vật đàn ông đi chơi Điểm G Điệp sơn EDM ELECTRA JAILBREAK Eva -Adam Facebook Free Acc ghi âm cuộc gọi gia đình Giá rẻ hạnh phúc Hỏi đáp Hôn Nhân Hướng dẫn làm tình IOS iPhone Jailbreak Kama sutra Kamasutra video Khởi Nghiệp kích thước Kien thuc tinh duc gioi tinh Kiến thức kinh nghiê kinh nghiệm Kỹ năng cho nam giới Kỹ năng cho nữ giới Làm tình lâu Màng trinh Mastercard MMO Mon an tot cho suc khoe tinh duc Mon ngon Mon ngon moi ngay Nghe thuat yeu Nghệ thuật làm tình Nghệ thuật quan hệ tình dục người lạ nha trang Nhạc Vàng Nude Art Oral sex Phong thuy phú yên Premium PSD quan hệ bằng miệng Quan hệ tình dục QUAN NIỆM CUỘC SỐNG Remix Ringtone SAMSUNG Shunga Suc khoe Suc khoe ba bau Suc khoe tinh duc Sức khỏe Sức khỏe giới tính Sức khỏe tình dục nam Sức khỏe tình dục nữ Tâm Sự Template thái lan The thao khoe dep thời gian Thủ dâm Thư giãn thương Tiếu Lâm Tin hot Tin hót 24h Tin tình dục Tình Bạn Tình dục Tinh duc nam Tinh duc nu Tinh yeu Tình yêu Truyện Ngắn Tu the quan he tinh duc Tu van suc khoe Tuổi dậy thì Tư thế quan hệ TWEAK Video VPN xinh đẹp Yoga và tình dục

Sự thật về bản chất của con người là nói nhiều. Một cô nàng thích buôn chuyện cũng là điều bình thường nếu nàng phong phú về từ ngữ, hòa đồng, cởi mở và có-nhiều-chuyện-để-nói.
 Kiểu buôn bán đặc biệt
Đã đi buôn chuyện thì bất cứ chuyện gì cũng có thể là hàng hóa để nàng buôn. Có thể là chuyện tình cảm của cô X với anh Y, chuyện gia đình có bà T, chuyện học hành của cậu M… Ti tỉ chuyện có thể được đem ra nói, chỉ cần có người nghe và lâu lâu vỗ tay hưởng ứng nàng. Thậm chí nếu không có ai nghe, nàng cũng có thể ngồi trò truyện với con cún của mình hoặc một con búp bê xưa cũ của nàng… Chỉ cần được nói là nàng sẽ nói. Đây có thể coi là kiểu đi buôn đặc biệt, không cần đối tác trao đổi cũng có thể buôn.
Chuyện ở đâu mà nhiều vậy?
Ở nhà, ở lớp, thậm chí ở lớp bên cạnh, nhà hàng xóm, có khi còn là chuyện trên trời rơi xuống, dưới đất chui lên. Nàng có khả năng sáng tạo rất cao, có thể bịa ra những câu chuyện, tình tiết lôi cuốn người xung quanh. Đi buôn lắm nên cũng quen nghề mà. Kiểu buôn đặc biệt này không hề kén người. Có thể bạn đang ở rất xa nàng, nhưng cầm điện thoại lên và alo, nàng sẽ buôn với bạn bao lâu cũng được, miễn bạn đủ tiền và pin điện thoại để tiếp chuyện với nàng. Ngồi gõ lách cách qua khung yahoo chát, nàng cũng có thể buôn với bạn thâu đêm. Nói chung những cô nàng này rất dễ nói chuyện và cũng có nhiều chuyện để nói với bạn.
Và rồi sẽ có những chuyến buôn khác nữa…
Nàng sẽ buôn đến khi bạn chán và nói thẳng rằng không muốn nghe, hoặc có tác động bên ngoài ngăn cản cuộc buôn chuyện. Sau khi buôn, nàng sẽ có thêm vài món hàng – là những câu chuyện bạn trao đổi với nàng, những hình ảnh hay ho nàng vô tình nhìn thấy trong cuộc nói chuyện… Và rồi sẽ có những chuyến buôn khác nữa…
Cô nàng cần sự giúp đỡ…
Thật ra những cô nàng này về bản chất không phải người xấu, chỉ vì đôi khi nói nhiều những điều không nên nói mà các nàng vô tình bị nói là đồ xấu xa. Nếu bạn đang yêu hay đang có một cô bạn thích buôn chuyện thì cách đơn giản nhất để giúp họ bớt-buôn-chuyện là luôn giúp họ buôn chuyện có-ý-thức. Có nghĩa là buôn đúng nơi, đúng lúc, đúng người, đúng chuyện… Điều bạn nên làm và thường xuyên nhất là hãy ở bên, nhắc nhở nàng, chỉ cho nàng biết những điểm không hay ho của việc buôn chuyện và nhớ rằng phải cùng nàng tìm cách khắc phục “sở thích” không nhiều người ưa này nhé!

Giờ kiểm tra văn lớp 12A12.
Quý đang cắm cúi làm bài, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên suy nghĩ vài ý tưởng mới cho bài viết của mình. Ngẫu hứng quay sang bên cạnh, nó thấy “ cô bạn thân yêu quý” của nó đang nghếch mắt ngồi ngắm trần nhà.
-         Này, bà không làm bài à? Nó huých tay con bé, có ý tốt nhắc nhở.
-         Kệ tôi. Thế này mới có cảm xúc để viết văn – Nhật Hạ phớt lờ câu hỏi của Quý, tiếp tục công việc “ vĩ đại” của mình.
Quý thầm nghĩ: Con bé này hay thật đấy, không lo làm bài mà lại toàn phát sinh vài hành động “không ai hiểu nổi”. Nhưng nó cũng phải công nhận rằng Nhật Hạ là đứa có tài viết lách. Những bài văn của con bé thường xuyên được đọc trước lớp để làm mẫu. Quý thì trái ngược với Hạ. Nó không thích thơ văn, đặc biệt là mấy tác phẩm sướt mướt mà lũ con gái vẫn thường ngợi ca ngút trời. Với Quý, vật lí là niềm đam mê số một. Nó cũng thích học sinh và thường hay nghiên cứu một vài vấn đề thú vị. Ở lớp, mọi người gọi nó là “ Quý super” bởi vì thành tích luôn dẫn đầu các môn tự nhiên. Khổ nỗi “Quý super” mà rơi vào tay Nhật Hạ thì đảm bảo cái miệng nhỏ xinh của con bé đấy sẽ biến tấu thành một cái tên độc đáo hơn nhiều:  “Quý súp lơ”. Nãy giờ bị phân tán tư tưởng, nó không để ý Hạ đang viết văn với tốc độ như vũ bão. Chẳng lẽ ngắm trần nhà lại có tác dụng to lớn vậy sao? Thằng bé quyết định thử một lần cho biết và nhận được ngay lời “ vàng ngọc’ của cô:
-         Quý, không lo viết bài mà còn làm gì đấy?
Không cần quay sang, nó cũng biết Nhật Hạ đang cười rinh rích.
Chiều mùa hè. Nắng nóng oi bức khiến người ta thật khó chịu. Quý bị cô bạn thân kéo xuống căng tin. Thôi thế thì cũng được, còn hơn là nó bị Nhật Hạ lôi ra ngoài để nhặt lá. Đôi bạn trở về với hai cái kem trên tay. Tất nhiên là trên tay con bé nghịch ngợm kia, chứ không phải là tay nó.
-         Này, bà ăn lắm thế không sợ bị béo ú ra à?
Nhật Hạ vẫn thản nhiên thưởng thức cái kem thứ nhất
-         Ế chồng đấy -  Quý quay sang trêu chọc con bé.
-         Bản cô nương xinh gái sẵn, lo gì ế chồng.
Cái kiểu tự sướng thế này thì nó không lẫn vào đâu được với con nhóc “ham ăn ham ngủ” đang đi bên cạnh mình. Từ đằng xa, nó thấy “nàng” – cái người mà nó vẫn mong ngóng bao lâu nay ấy. Nhịp tim nó hình như đang đập loạn cả lên. Nó vừa nhìn nàng cười – nụ cười ngây thơ trong nắng. Thấy Quý  đang đấu khẩu mà im thin thít từ nãy giờ, Nhật Hạ quay sang giục:
-         Ê, ông làm sao thế?
-         Chả làm sao cả – Nó cố gắng che đi sự bối rối trong giọng nói
-         Ông có biết bạn nữ đang đi đằng kia không? – Con bé  tinh quái nháy mắt với Quý.
-         Lê Thu Hà, bí thư A4 – Nó không cần phải nghĩ, trả lời câu hỏi trong vòng mấy giây.
-         Kinh, tăm tia người ta từ bao giờ rồi mà biết kĩ thế?
Nhật Hạ phá lên cười sặc sụa. Quý không biết là mình đã bị cho vào tròng. Thông minh như nó mà cũng có ngày để con nhỏ kia xỏ mũi. Nó mặc kệ con bạn đang hào hứng như vừa khám phá ra một bí mật động trời, nhanh chân chuồn vào trong lớp.
-         Ê,chạy rồi à – Nhật Hạ lớn tiếng gọi đằng sau
Con bé thong thả đi vào lớp, đầu vửa nảy ra một ý tưởng thú vị.
Nhật Hạ cũng không hiểu sao mình lại thân với Quý nữa. Có thể người ta gọi đó là duyên số. Lần đầu tiên bước chân vào lớp, nó bị thu hút bởi gương mặt hiền hòa và trầm tư của cậu bạn. Lúc mới ngồi cạnh Quý, Nhật Hạ đơn thuần chỉ là hỏi cách giải mấy bài toán hóc búa. Dần dần, cô bé bắt đầu cảm nhận được sự thú vị trong con người cậu. Từ những câu chuyện tán phóc bình thường đến mọi việc vui buồn trong cuộc sống, nó đều đem kể cho Quý nghe. Quý luôn ở bên giúp đỡ nó. Dù là bằng cách âm thầm hay trực tiếp, cậu bạn như một bác sĩ tốt bụng luôn tặng cho nó những liều vắc xin để mạnh mẽ vượt qua tất cả. Con bé quyết định tự mình tiến hành một kế hoạch.
Ngày hôm sau, vừa mới đặt cặp sách xuống bàn trong tâm trạng còn đang ngái ngủ, Quý bắt gặp guơng mặt buồn thiu của cô bạn. Cậu rất ngạc nhiên. Nhật Hạ ít khi buồn và càng hiếm có  những lúc ngồi lặng lẽ trong lớp thế này. Quý tưởng là giờ này nó đang mải đi buôn dưa lê với lũ con gái hay tìm vài cái bánh mì lót dạ.
-         Ê, bà làm sao đấy? Bộ thất tình hả? – Quý tỏ vẻ quan tâm hỏi han
-         Tôi có lỗi với ông – Nhật Hạ ngước đôi mắt tròn xoe nhìn Quý chăm chú.
-         Bà lại vừa gây ra tội lỗi gì rồi? Khai ngay để được hưởng khoan hồng.
-         Tôi… tôi… tôi vừa làm mất quyển sách ông thích nhất -  Con bé lắp bắp thú nhận
-         Sao? Bà vừa nói cái gì.
Tiếng hét vang trời của nó làm mọi người sững sờ. Ít khi thấy bạn Quý to tiếng với ai bao giờ, nhất là với Nhật Hạ. Cả buổi học hôm ấy, Quý không nói câu nào. Nó đang giận cô bạn. Quyển sách đó là món quà sinh nhật bố tặng nó trước khi đi công tác ngoài đảo. Quý rất nâng niu và luôn trân trọng món quà này. Ngoài Nhật Hạ ra, có lẽ nó chưa từng cho ai chạm vào cuốn sách ấy. Năm tiết học sắp trôi qua mà nó toàn suy nghĩ linh tinh. Lúc tan trường, Nhật Hạ níu tay áo nó và lí nhí:
-         Tôi xin lỗi. Tôi phải làm gì thì ông mới tha lỗi cho tôi?
Cô bạn mắt ươn ướt cúi mặt xuống đất. Bỗng dưng nó thấy mủi lòng. Sách thì quan trọng thật. Nhưng cô bạn thân của nó còn quan trọng hơn.
-         Thôi được rồi. Lần sau thì chừa nhé!
-         A, bạn Quý tha thứ cho tớ rồi. Vui quá – Con bé hào hứng bám lấy nó không rời.
Sáng chủ nhật, Quý nằm dài trên giường. Nó là chúa thích ngủ. Chỉ khi nào mẹ nó gọi xuống ăn trưa, cậu quý tử mới bò xuống gác. ‘Tít tít’ – Tiếng tin nhắn vang lên làm Quý giật mình. Lười biếng mở điện thoại ra xem, nó thấy một số lạ:
-         Chào bạn Quý
-         Who?
-         Tôi là Thu Hà, học lớp A4. Hôm nọ tôi nhặt được quyển sách của bạn.
Vừa nghe đến cái tên “Thu Hà”, nó nửa ngỡ ngàng, nửa vui sướng, vội vàng bò dậy ngay. Qua cuộc nói chuyện với nàng, nó thấy mình may mắn lắm. Nàng hiền lành, tính tình cũng rất dễ thương. Bao lâu nay, nó vẫn mong mỏi được làm quen với nàng. Cuối cùng thì thần may mắn cũng mỉm cười với nó.
Hôm sau, nó đến lớp mà như đi hội. Mặt mày vui vẻ, rạng rỡ như thể trúng số độc đắc. Nhật Hạ thầm thì bên tai nó:
-         Vừa gặp được em xinh tươi nào à?
-         Xạo. Quý chối bay biến mà mặt đỏ bừng lên
-         Hihi, trúng tim đen rồi. Chết nhá
-         Thôi được rồi, tha cho tôi đi, bà cô ú ạ!
Nói xong, Quý áp dụng ngay kế chuồn trước khi Nhật Hạ kịp cầm lấy cái gì phi vào người nó. Chiều mai, Hà đã hẹn gặp nó ở quán kem gần trường để trao trả quyển sách. Quý thầm nghĩ, cũng may con bé Nhật Hạ đãng trí để quên “ báu vật” của nó ở ở lớp học thêm nên nó mới có cơ hội tiếp xúc với Thu Hà.
Quý đến sớm hơn giờ hẹn những 10’. Ngó nghiêng chán chê mà vẫn thấy chưa bóng dáng nàng đâu. Nó hồi hộp kinh khủng. Không biết lát nữa nó sẽ nói chuyện gì với Thu Hà đây?. Chợt điện thoại Quý đổ chuông. Nó nghe máy mà bực dọc cái kẻ vô duyên phá đám giây phút mộng mơ của người ta.
-         A lô
-         Quý hả, cái Hạ có đi cùng với ông không? – Giọng oanh vàng chóe chóe của nhỏ Phương cùng lớp tí làm nó ngã lăn xuống đất.
-         Không có. Quý nhanh nhẹn trả lời
-         Thôi chết rồi. Bọn tôi hẹn nhau ở thư viện lúc 2h. Đã quá 2 tiếng rồi mà Hạ vẫn chưa đến. Lại còn tắt máy điện thoại nữa.
-         Bà đã gọi điện đến nhà nó chưa? Quý thường là người luôn bình tĩnh trong mọi trường hợp.
-         Tôi gọi rồi. Nhưng anh Hạ nói không biết nó đi đâu từ chiều đến giờ. Hay là nó bị bắt cóc? – Phương hấp tấp trả lời.
-         Nói bậy nào. Để tôi đi tìm Nhật Hạ – Quý dặn dò Phương mấy câu rồi ngắt máy.
Quả thực sự lo lắng của Phương không phải là vô lý. Trước nay Quý rất hiểu rõ Hạ. Nó không phải là đứa thất hứa đến muộn mà cũng chẳng bao giờ ra khỏi nhà khi chưa xin phép. Quý đứng dậy, bước ra khỏi cửa. Chợt nó nhớ đến Thu Hà. Vài giây lưỡng lự trôi qua. Quý quyết định dắt xe ra khỏi quán kem. Nó đi lòng vòng vài chỗ Hạ vẫn hay thường đến. Nhưng không thấy bóng dáng của con bé đâu cả. Đầu nó bỗng nhiên lóe sáng một ý tưởng. Quý phi thẳng đến công viên. Nhật Hạ nhất định đang ở đó. Những lần không vui, con bé đều đến đó để giải tỏa stress. Quý đã dự đoán không lầm. Cô nhóc đang ngồi trên ghế băng, mặt mũi tèm nhem, giàn dụa nước mắt.
Nó lặng lẽ đến bên cô bạn. Hạ quay sang nhìn Quý và òa khóc huhu như một đứa trẻ làm Quý bối rối. Nó đưa khăn tay cho Hạ và cứ ngồi im như thế, không nói gì, vỗ về con bé đang nước mắt ngắn nước mắt dài suốt cả buổi chiều. Nhật Hạ nức nở:
-         Huhu… huhu… tôi… tôi trượt kì thi lấy học bổng đi Anh rồi.
-         Trượt rồi thì có thể thi lại. Thất bại nào cũng có thể vượt qua. Cái chính là tin vào bản thân mình. Quý lơ đễnh nhìn lên mấy đám mây trắng đang nhởn nhơ trên bầu trời.
Hạ tròn xoe mắt nhìn Quý. Con bé thôi không khóc nữa.Trong lòng nó đang có những dự định và cảm xúc riêng. Cuối cùng thì nó cũng chịu để cho Quý đưa về nhà.
Quý biết là Thu Hà đang giận nó. Hôm nay nàng đi qua cửa lớp a12, thấy nó đứng ở ngoài mà cũng lạnh lùng làm ngơ. Nó chạy theo giải thích với Hà. Nhưng có vẻ như bạn ấy không muốn nghe. Quý buồn bã nghĩ người ta giận nó như thế, làm gì còn cơ hội nào nữa. Nhưng nó không trách Nhật Hạ. Quý hiểu rằng trong hoàn cảnh như thế, con bé cần có một người bạn thật sự ở bên. Nó quyết định xin phép mẹ đi du lịch cùng với cả lớp. Đợt đi tham quan lần này, các lớp trong khối 12 cùng nhau tổ chức. Nó hi vọng mình sẽ cảm thấy thư thái hơn sau tất cả những gì đã xảy ra.
Lúc này đây, nó đang đứng trước bãi biển Đồ Sơn. Gió thổi vào mát rượi làm nó tỉnh táo hơn sau một chặng đường dài. Xa xa, rừng thông xanh mơn mởn và tiếng sóng đập vào vách núi như đang mời gọi làm nó rất hứng thú. Quý không bơi cũng lũ bạn mà lại đi dạo trên bãi cát. Hôm nay, Nhật Hạ không đi được vì đang bị ốm. Nó cứ đòi Quý phải mua quà mãi. Đang lững thững  ngắm cảnh nước non tươi đẹp, nó thấy một đám đông xúm xít lại  gần chỗ để đồ. Quý nhận ra vai gương mặt quen thuộc thấp thoáng sau những con người đang nhốn nháo cả lên. Nó chạy tơi hỏi nhỏ Phương:
-         Có chuyện gì vậy?
-         Hình như bạn bí thư bên A4 không cẩn thận bị thương ở chân. Bạn ấy…
Chưa cần nghe Phương nói hết câu, nó chen vào đám đông đang lộn xộn. Trạm y tế cách đây khá xa, đi đến đó tốn rất nhiều thời gian. Chân Thu Hà đang chảy máu rất nhiều. Các thầy cô lo lắng tìm cách giải quyết. Quý đau xót nhìn cô bạn đang nhăn nhó vì vết thương khá sâu. Nó mạnh dạnh nói với thầy Huy:
-         Để em làm cho.
Quý nhanh nhẹn sơ cứu vết thương ở chân của Thu Hà trước. Rồi nó cẩn thận dùng băng quấn đều ở chỗ bị chảy máu. Mẹ nó là bác sĩ. Trước đây, Quý được mẹ dạy dỗ khá nhiều trong mấy khoản băng bó này. Quý cẩn thận, nhẫn nãi từng chút một như sợ Thu Hà bị đau. Tất cả mọi người đều ngơ ngác nhìn nó đầy khâm phục. Công việc vừa hoàn thành, Quý ngẩng đầu lên và bắt gặp khuôn mặt đỏ ửng của Thu Hà. Vừa may là thầy Huy đã tìm được một bác sĩ ở gần đây đến để kiểm tra lại vết thương. Mọi nguời thở phào lui ra. Quý cũng nhanh chân lẩn mất.
Từ xưa đến nay, nó nghĩ giúp người thì không cần phải báo đáp. Việc xảy ra với Thu Hà cũng vậy. Nó không mong đây sẽ là một sự chuộc tội với bạn ấy. Sáng nay ở hành lang, nó gặp Thu Hà. Cô bạn cười rạng rỡ và nói nhỏ:
-         Chiều nay hẹn gặp ở quán kem nhé.
Quý đồng ý đến đây với hi vọng Thu Hà sẽ tha lỗi cho nó trong vụ lỡ hẹn lần trước. Nó còn chưa kịp nói câu nào thì Hà đã giành cơ hội trước nó:
-         Cảm ơn Quý đã băng bó vết thương cho tớ
-         Umm. Không có gì đâu. Nó gãi đầu gãi tai ngượng ngùng đáp lại
-         Còn vụ lỡ dịp ăn kem lần trước, chúng ta xí xóa nhé. Tớ đã gặp Nhật Hạ và nghe bạn ấy kể lại đầu đuôi câu chuyện – Thu Hà ngập ngừng nói tiếp:
-         Cậu là một chàng trai thật tốt!
Lời khen ấy tí nữa thì làm Quý bắn lên tận chín tầng mây. Nó sung sướng nhìn Hà cười vui vẻ với nó. Tim lại đập loạn xị ngậu cả lên. Thu Hà cũng đang xấu hổ và bối rối thì phải. Nàng đưa trả nó cuốn sách. Quý mở ra xem lại. Và nó thấy ngay một tờ giấy nhỏ kẹp ở trang đầu tiên với nội dung: Quyển sách này là của Trịnh Công Quý. Số điện thoại 0122xxxxxxx. Cái nét chữ nghuệc ngoạc này là của con nhỏ Nhật Hạ chứ ai. Con nhóc đáng yêu ấy lại bày trò qua mắt nó. Kệ, vụ việc này sẽ được giải quyết sau, tạm lưu vào hồ sơ chờ xử lý. Quý hào hứng nói với Thu Hà:
-         Buổi ăn kem lần hai đã thành công mĩ mãn.
Hai đứa nhìn nhau rồi cùng cười nghiêng ngả. Nắng vàng chiếu nhẹ qua ô cửa sổ học trò hồn nhiên, trong trẻo.
Lời để ngỏ
Tôi đang đứng tại quảng trường Trafalgar của Anh quốc, tràn đầy niềm tin và những ước mơ cháy bỏng. Tôi đi du học đã hai năm nay. Nghĩ lại một thời áo trắng vô tư vui vẻ, nghĩ lại người bạn tốt bụng thân thương… Tất cả đã tiếp cho tôi thêm sức mạnh để học tập và sinh sống tại nơi đất khách quê người này. Bỗng dưng tôi thấy nhớ Quý quá. Nhớ cậu bạn có nụ cười hiền lành, nhớ những giây phút chúng tôi ở bên nhau, chia sẻ mọi khó khăn và nỗi buồn… Hoa đời đẹp đẽ xinh tươi, hoa tình bạn chân thành nồng ấm. Khép lại một trang lưu bút phượng hồng là mở ra cả một thế giới yêu thương.

Có một câu đố vui dành cho những cô nàng nói nhiều: “Con gì ăn ít nói nhiều. Ra ngắm vào vuốt miệng kêu tiền tiền”. Nghe xong câu đố, các cô nàng sẽ làm gì nhỉ? Chắc hẳn sẽ đoán ra ngay đáp án và cũng tự chỉnh mình sao cho đáp án ấy không nhắm vào mình. Nhưng còn với những cô nàng hay nói xấu sau lưng thì sao?
Im lặng là vàng.

Sự thật ai cũng biết im lặng là cách tốt nhất để mọi xung đột không có cơ hội xảy ra. Nhưng ít người kiềm chế và nhận thức ngay được việc này. Nhất là khi phát hiện ra thủ phạm đã nói xấu sau lưng mình. Nhưng trước tiên, bạn hãy xác minh xem cô ấy nói có đúng sự thật hay không.
Nếu đúng như những gì cô ấy nói với người khác, rằng bạn có những điểm không tốt như thế, cách đơn giản nhất là chỉ cần im lặng và sửa những điểm xấu thành tốt trước mắt cô nàng hay nói xấu sau lưng và những dân tình đã được nàng ấy rỉ tai. Lúc đó, người xấu là cô ta, còn bạn – xấu hay tốt thì bây giờ đã chứng minh được.
Nếu không đúng như cô nàng ấy nói thì bạn chỉ cần im lặng và tiếp tục sống như mọi ngày. Mỉm cười nhiều hơn nữa. Đơn giản vì bạn tốt thì không sợ ai làm xấu mình.
Đối xử tốt thật tốt với “kẻ lắm chuyện”.
Đây là chiêu thức khá hay cho bạn sử dụng để làm cô nàng hay nói xấu sau lưng phải hoảng sợ. Đừng vội nghĩ điều này là sai. Hãy đọc thật kỹ chiêu thức này nhé!(Là chiêu mình đã từng dùng ^^)
Căn nguyên của việc cô nàng ấy hay đi nói xấu sau lưng là gì? Vì ghen tị, vì rảnh rỗi sinh nông nổi hay đơn giản vì bản chất của cô nàng là thích chơi trò “ngồi lê đôi mách”. Không quan trọng, vì những cô nàng như thế này sẽ rất đa nghi, khả năng sáng tạo cũng cao (Thế mới bịa chuyện để nói được mà.) Điều tốt nhất bạn nên làm là hãy cứ đối xử tốt với cô nàng này. Khi bạn đối xử tốt, họ sẽ dùng tính đa nghi để nghi ngờ bạn, sau đó lại dùng khả năng sáng tao để vẽ ra những điều cô ta cảm nhận về bạn – có xấu và lúc đó sẽ kèm cả tốt. Dần dà, cô nàng sẽ lại càng lo lắng nếu cô ta phát hiện ra bạn đã biết cái sự việc mà ai-cũng-biết, đó là nói xấu sau lưng bạn. Nếu bạn vẫn cứ tiếp tục đối xử tốt, cô nàng sẽ chuyển sang cảm kích vì tấm lòng cao thượng của bạn, có khi còn chuyển qua việc đi kể tốt và đính chính những việc đã nói về bạn với mọi người.
Hãy nhớ rằng, loại người nào cũng có giá trị riêng, quan trọng là bạn có biết nhìn ra giá trị của họ và có biết giúp họ phát huy giá trị ấy hay không mà thôi.
Vạch trần – “Face to face”
Đây là hạ sách! Vì cô nàng nói xấu sau lưng quá sức tưởng tượng, không thể dùng cách nhẹ nhàng để giải quyết vấn đề. Một cô nàng ăn nói linh tinh, đặt điều bậy bạ và còn không biết đến việc “quay đầu là bờ” thì đã đến lúc phải cho nàng ấy biết bạn là ai. Mặt đối mặt, hẹ cô nàng ấy đến một nơi có thể nói chuyện – chỉ hai người thôi. Sau đó nói thẳng những gì bạn đã biết cho cô nàng đó nghe, nếu nàng ta đã là một kẻ không-sợ-gì việc nói xấu người khác, bạn cứ phòng thủ thêm tang chứng (Như trong phim)-là một chiếc máy có thể ghi âm để cô nàng nói hết những gì cô nàng muốn. Dĩ nhiên, vì đây là cuộc nói chuyện giữa hai người nên cô nàng đâu có sợ ai biết nữa.
Kết thúc cuộc nói chuyện, nên để cho cô nàng một lời cảnh cáo. Nếu cô ta sửa đổi thì thôi, còn nếu vẫn “ngựa quen đường cũ”, bạn chỉ cần gửi đoạn ghi âm cho cô nàng ấy nghe. Bạn biết không, con người ai cũng muốn tốt trong mắt người các, bằng nhiều cách, có những người dùng đến cách làm xấu người khác để mình tốt hơn trong mắt nhiều người. Bởi thế, cô nàng đã hay đi nấu xấu sau lưng thì chắc chắn cũng sợ người khác làm xấu mình. Hạ sách nhưng cũng có thể hiệu quả nhất cho những cô nàng xấu tính này. ^^

Có ba thứ tình cảm không thể thiếu trong cuộc đời mỗi con người, đó là: Tình gia đình, tình yêu và tình bạn.
Tình gia đình cho bạn sự khôn lớn từng ngày, che chở cho bạn mỗi khi bạn gặp khó khăn và nâng đỡ bạn khi bạn vấp ngã. Đó là thứ tình cảm hỗn hợp của mọi thành viên trong gia đình dành cho bạn, thật hạnh phúc nếu mỗi người đều có được tình gia đình.
Tình yêu chắp thêm cho bạn đôi cánh hạnh phúc, giúp bạn tìm được một nửa còn lại sẽ cùng bạn đi tiếp con đường đời.
Và tình bạn…
Chúng ta không thể nói chính xác lúc nào tình bạn hình thành. Cứ nhỏ từng giọt nước vào ly, sẽ có lúc một giọt nước làm tràn ly. Tình bạn cũng vậy, trong mỗi chuỗi những điều dễ thương, tử tế, sẽ có một điều làm con tim tràn đầy. Đó là sức mạnh của tình bạn.
Tình bạn không chỉ đơn giản là sẻ chia, quan tâm, thấu hiểu… mà nếu khám phá ra được sức mạnh của tình bạn, chúng ta còn nhận được nhiều hơn những điều có thể nhìn thấy, cảm nhận được.
Vậy, sức mạnh của tình bạn là gì và sức mạnh ấy sẽ làm được những gì?
Tình bạn chính là đại diện tích cực nhất cho tình yêu thương. Sự gắn bó và những mối quan hệ cao đẹp. Nó dạy ta cách sống biết yêu thương, hoà đồng và tự tin.
Chúng ta thường nghĩ rằng tình bạn và tình yêu khó có thể cùng tồn tại trong một mỗi quan hệ. Điều này sẽ đúng nếu bạn không thật sự hiểu được giá trị và sức mạnh của tình bạn. Và nếu biết cách hòa hợp giữa tình bạn và tình yêu, tình bạn sẽ tồn tại một cách bền vững trong tình yêu và tình yêu sẽ làm nền cho những cung bậc cảm xúc trong tình bạn.
Có những điều vì tồn tại rất gần và thường xuyên nên chúng ta cho rằng đó là quy luật của tự nhiên. Nhưng chính vì thế mà chúng ta ít khi khám phá ra được sức mạnh thật sự của những điều ấy.
Nhưng chỉ cần bạn lắng lòng lại, nhìn nhận xung quanh mình và tìm ra những người bạn thật sự, lúc đó sức mạnh của tình bạn sẽ giúp chúng ta nuôi dưỡng sự thân mật, là động lực giúp chúng ta đối mặt với cảm xúc, cải thiện các mối quan hệ và xây dựng cuộc sống chúng ta ngày một tốt đẹp và trọn vẹn hơn.

Thật bất ngờ và sững khi tôi nhận được tin… bà đã không nộp nguyện vọng 2 như bà từng nói… Vậy mà, ngày nào tôi cũng vào mạng, cũng ngóng, cũng trông, cũng chờ kết quả… Để rồi, hôm nay thấy buồn, thấy trống trải. Lang thang dưới chiều thu Hà Nội, cái lạnh ùa về, tuy chưa đủ để “nghe rét mướt luồn trong gió”, nhưng đã đủ làm thằng bạn của bà – là tôi – thấy khóe mắt mình cay cay – mà không phải khóc, đơn giản chỉ là những giọt nước mắt đã rơi… Nén một tiếng thở dài…
Bà đã từng ghét tôi biết mấy, tôi thì từng thề không đội trời chung với bà. Vậy mà chúng ta lại trở thành những người bạn thân. Thế đấy, cuộc đời, ghét của nào, trời trao của ấy thì phải. Những năm học cấp 3, bà đã phải gồng mình lên, vừa học, vừa làm, vừa lo cho gia đình, các em. Mỗi lần đi học về, tôi không phải theo từng con đường nhỏ mà cắt cỏ chăn trâu. Mỗi buổi tối sau khi ăn cơm xong, tôi không phải đi soi cua ven đồng ruộng. Những ngày chủ nhật, khi tôi vùi đầu vào sách vở thì bà phải đi chợ bán hàng. Vậy mà, lúc nào bà cũng đứng đầu lớp, còn tôi chỉ thứ 2. Bao nhiêu lần tôi bảo sẽ hạ gục bà. Nhưng khi tôi làm được, thì cũng là lúc trong lòng tôi thấy buồn hơn bao giờ hết, khi biết… bà trượt Đại học… Tôi vẫn không thể tin, không muốn tin, tại sao cuộc đời lại bất công đến thế?

Tôi nhớ lại những ngày cấp 3, khu phố chúng ta với hai bàn đầu với đầy đủ các biệt danh bà đặt, nào Cóc, nào Trâu, nào Chuột, nào Mắm tôm… Và mỗi biệt danh đó giờ trở thành “thương hiệu” cho mỗi người mang nó đi xa. Khu phố ấy không còn là một “thành phố lùn” trong sương nữa, mà là “trung tâm hội nghị” của tất cả những cái nhất. Lớp chúng ta đã làm các thầy cô phải bất ngờ đến độ không còn tin vào mắt mình, khi lũ tiểu yêu 12A1 đã làm nên biết bao kỳ tích. Không còn những giờ trốn học đi chơi, không còn những lời thì thầm của gió nơi phía sau bục giảng. Khi hè về, chúng ta chạy đua cùng tiếng ve, chạy đau cùng màu hoa phượng nở…Ai cũng mang trong mình nhiệt huyết và ước mơ, ai cũng mong chạm chân tới giảng đường đại học…
Tôi đã hình dung cảnh bà sẽ trở thành một Luật sư như thế nào, tôi đã nghĩ đến lúc bà bảo vệ công lý trước Pháp luật ra sao…Vậy mà, số điểm 0,5 ấy đã cướp đi hi vọng của tôi, và ước mơ của bà. Tôi đã không dám gọi điện hay nhắn tin cho bà, chỉ vì tôi sợ, sẽ lại làm bà đau. Tôi không biết an ủi như những người khác, tôi chỉ biết im lặng mà thôi. Khi bà buồn nhất, thì cũng là lúc tôi hoang mang nhất, khi không biết chọn trường nào để học. Sư phạm và Y? Biết làm gì bây giờ? Một quyết định khó khăn, tôi không biết nghe ai, làm theo ai bây giờ. Tôi cảm thấy lúc tôi cần bà nhất, thì tôi lại không thể nói, vì đó là lưỡi dao đâm vào trái tim bà. Mẹ tôi thì thích tôi học Y, vì đơn giản, mai sau nó giàu. Còn bố tôi thích Sư phạm, vì trông cho phong độ. Tôi cũng không biết tôi cần gì. Bác sĩ ư? Cũng có thể. Thầy giáo ư? Có lẽ vậy!
Khi tôi đến nhà bà, chào tạm biệt bạn tôi lên đường ra thành phố, nhìn bà, thấy buồn lắm. Nhưng bà vẫn luôn giữ nụ cười ấy, nó hiền biết mấy. Bà trách tôi sao không khoe với bà để bà còn chúc mừng. Bà trách tôi, sao không viết thư cho bà như trước. Ra trường rồi, là ngừng bút hay sao? Tự nhiên, thấy mọi lời nói của mình đều trở nên vô nghĩa. Bà nói biết bao dự định, nào là nộp nguyện vọng 2 trường này, trường này… Tôi đã rất vui khi bạn tôi vẫn tìm ra một hướng đi khác. Chúng ta nói nhiều hơn, cười nhiều hơn. Với tôi, bà vẫn là “lửa”, một ngọn lửa dù cho trước kia hay sau này, đều quan trọng với tôi…
Vậy mà bà đã lừa tôi. Một tiếng chuông kêu, rồi hai, ba, bốn… Không thấy bà nhấc máy… buồn… Bà gác lại ước mơ của mình. Cuộc sống có quá nhiều điều phải lo và nghĩ. Cuộc sống đôi khi không cho chúng ta sự lựa chọn. Bà quyết định dừng lại, để không là gánh nặng cho gia đình, để lo cho các em. Bà nói, nếu có thể, năm sau bà sẽ “chinh chiến” tiếp. Tôi chờ đợi ngày ấy. Đôi khi tôi chỉ muốn sút cho bà một trận, nhưng tôi hiểu, sau ánh mắt ấy, là điều gì? Bà hãy cố gắng nhé, cứ coi như, thành công bị trì hoãn mà thôi, bà có thể làm được mà. Tôi sẽ chờ… Bà nhất định sẽ làm được. Lúc ấy, tôi sẽ dẫn bà đi khắp nơi, cho bà biết, đâu là Hồ Gươm, đâu là phủ Tây Hồ… Rồi khi ấy, những lúc như thế này, tôi không phải đi một mình dưới chiều thu Hà Nội, tôi không phải cắp sách lên thư viện Quốc gia một mình, ở đó, còn có bà cạnh tôi…
Tôi đã bắt đầu năm học mới của quãng đời sinh viên được gần 1 tháng rồi. Trường mới, lớp mới, bạn bè mới, cách học mới… Tôi đã quyết định mình sẽ trở thành một thầy giáo. Có thể là không giàu, nhưng tôi nghĩ đó là quyết định đúng đắn. Học sư phạm, bố mẹ tôi có thể đỡ vất vả hơn. Trong môi trường sư phạm, tôi có thể học tập và hoàn thiện chính mình. Nhưng điều quan trọng là gì, bà biết không? Là sau này, tôi có thể mở lớp dạy cho những em bé nghèo xóm chợ nơi – tôi và bà gọi là “quê hương”, để chúng không phải từ bỏ ước mơ của mình, để chúng có thể nhìn thấy tương lai sáng hơn…
Bà già! Đừng gục ngã nhé, hay ít nhất, phải gục ngã sau tôi. Vì sao ư? Vì bà đã hứa làm chỗ dựa cho tôi, luôn là người vực tôi dạy mỗi khi tôi khó khăn nhất. Tôi sẽ giữ trong mình 1% hy vọng để bước tiếp. Còn lại 99% ấy, tôi dành hết cho bà. Vì tương lai phía trước… còn rất dài… Vì bên cạnh bà, còn có tôi… Trượt đại học, không có gì là quá ghê gớm, trượt đại học cũng chỉ là thành công bị trì hoãn mà thôi. Rồi bà sẽ lại mở cánh của trường Luật ấy, rồi bà sẽ lại trở thành một Luật sư…
Không có con đường nào chỉ trải toàn thảm đỏ. Cố gắng lên bà già… của tôi. Vì tôi tin, bà sẽ làm được thôi mà…

Cuộc sống không phải cứ đi nhiều quen biết nhiều mới là đẹp đâu! Em hãy yêu và tìm niềm vui, tìm những điều đẹp đẽ nhất từ ngay chính xung quanh em. 
Hôm nay tròn một năm chị em ta quen nhau. Ngày xưa gặp nhau nhưng cũng chẳng ấn tượng gì về nhau cả. Chẳng có dấu ấn gì để giờ lại thân nhau thế này. Một năm trước như 2 người xa lạ, chị là thành viên ban chấp hành khoa cơ khí xuống cơ sở 3 tham gia hội trại cùng khóa 7, còn em là bí thư của một lớp trong khoa cơ khí. Chỉ là như thế rồi lãng quên nhau. Kết bạn trên facebook cũng chỉ để đấy và không hề nhớ về sự tồn tại của nhau.
Nhưng tất cả là duyên số mà chị em ta lại gặp nhau, chơi với nhau thân thiết ở mảnh đất thủ đô này. Nơi thủ đô bon chen chị được quen em – một chàng trai mà trong mắt bao cô gái là sự ngưỡng mộ yêu mến. Em là thần tượng của bao cô gái nhưng không ngờ em lại thân thiết với chị – một cô gái có thể nói là quá bình thường và gần như đối lập với em hoàn toàn. Không chỉ đối lập về ngoại hình mà ngay cả tư tưởng, suy nghĩ, hành động và sở thích chị em ta cũng không có nhiều điểm chung.
Chị một cô gái bé nhỏ nhưng lại có đam mê, sở thích và nhiệt huyết mà không ít thằng con trai phải sợ: đam mê bóng đá không thua ai, đanh đá lúc nào cũng muốn lãnh đạo người khác, tư tưởng mạnh mẽ theo lời mọi người thì là “con gái mà chẳng giống con gái”. Còn em lại là 1 chàng trai mang thân hình cao lớn nhưng lại có tâm hồn nghệ sĩ giống một cô gái: em khéo léo, nhẹ nhàng, tâm hồn nghệ sĩ. Con trai gì mà không bia rượu không thích bóng đá và thể thao. Đối lập quá nhỉ, chị chưa tìm thấy ở chị em ta điểm nào giống nhau cả.
Nhưng có lẽ thứ đưa 2 chị em ta chơi với nhau là 2 người đều mạnh mẽ bên ngoài nhưng lại có tâm hồn yếu đuối bên trong, luôn quan tâm người khác nhưng lại cô đơn trong chính thế giới của mình. Chỉ thế thôi duyên phận đưa chị em ta là bạn tri kỉ của nhau. Bao buồn vui chị đều tìm em để chia sẻ, còn em thì chia sẻ với chị nhưng không biết em còn chia sẻ với bao cô gái khác không? Chị em ta tưởng chừng tình cảm tri kỉ cứ thế cho hết 4 năm đại học nhưng mọi thứ thay đổi thật rồi.
Giờ đây bên em, chị không thấy có cảm giác an toàn như ngày xưa. Ngày xưa em trai của chị luôn bên chị quan tâm chị dù có đang bận hay khoảng cách xa thế nào. Chưa bao giờ em trai chị để chị phải buồn và khóc một mình. Nhớ những lúc chị muốn đi chơi, muốn đi lang thang, em chưa bao giờ để chị một mình độc bước.
Nhưng giờ thì chị đã quen với việc một mình chị bước đi. Chị đã quen với những câu em bận! Em không muốn đi! Hay điện thoại em không nhận được tin nhắn! Quen rồi em à! Người ta nói một con người nếu để họ cô đơn quá lâu họ sẽ quen với cảm giác cô đơn và không cần ai bên cạnh nữa. Chị như thế đấy! Giờ đây lúc buồn chị không tìm tới em nữa. Chị sợ sự im lặng đến đau lòng của em, sợ những cử chỉ lơ đãng, vô tình của em. Trước kia nhiều hành động của chị dù em không thích nhưng chị vẫn muốn làm, muốn trêu em để em tức thật tức mới buông tha. Nhưng giờ chị không dám nữa, chị sợ ánh mắt khó chịu của em. Nó lạnh lùng vô cảm tới buốt lòng.
Ừ, giờ thì em lớn rồi. Em có cuộc sống của em, có những mối quan tâm mới, chị chỉ là quá khứ, là người chị trong dĩ vãng phải không em? Em đã tự bước đi được rồi không cần chị quan tâm, không cần chị nhắc nhở. Chị giờ chỉ biết đứng sau dõi theo cuộc sống của em trai chị thôi nhưng không làm gì cả vì chị biết có làm em cũng không cần.
Em mệt mỏi chị cũng buồn lắm! Nhưng biết làm gì cho em vì em có cần đâu.
Em mãi là đứa em chị quan tâm nhất yêu thương nhất và cũng lo lắng nhiều nhất. Em có biết em ham chơi lắm không? Chưa có cuộc vui nào mà em bỏ qua dù em đã hứa với chị kì học này em sẽ cố gắng thật nhiều. Nhưng cứ thế thì em sao hoàn thành mục tiêu được em trai ơi! Chị biết em muốn tuổi trẻ của mình đầy kỉ niệm đẹp, nhưng em ơi nhiều lúc hãy thực tế sống đi em! Cuộc sống không phải cứ đi nhiều quen biết nhiều mới là đẹp đâu! Em hãy yêu và tìm niềm vui, tìm những điều đẹp đẽ nhất từ ngay chính xung quanh em. Những thứ gần gũi với em cũng đẹp mà sao cứ muốn đi thật xa chạy thật xa tìm niềm vui thế. Em không theo đuổi mục tiêu trước mắt thì sao có thể thành công ở mục tiêu tương lai hả em?
Cuộc sống nghiệt ngã lắm chàng trai Thiên Bình mơ mộng à!

MKRdezign

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.
Javascript DisablePlease Enable Javascript To See All Widget